NHÂN VẬT GIÊSU TRONG KINH THÁNH CÓ THẬT SỰ LÀ NGƯỜI "CÓ LÒNG HIỀN HẬU VÀ KHIÊM NHƯỜNG" NHƯ ANH TA TỰ KHOE trong Matthew 11:29?
Nếu đọc kỹ toàn bộ bốn sách Tin Mừng, ta sẽ thấy “Giêsu nhân lành yêu thương” trong truyền thông Kitô giáo không trùng khớp với hình ảnh trong chính Kinh Thánh..
Trái lại, Giêsu trong Tân Ước nhiều lần nguyền rủa, đe dọa, khinh bỉ, và tuyên án người khác – đặc biệt là người Do Thái (chính dân tộc của anh ta) và tất cả những ai không tin anh ta là Đấng được sai đến.
Tại Matthew 5:22, Jesus nói "Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.". Anh ta cũng khuyến khích người ta rằng "hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường." (Matthew 11:29).
Nghe thì tưởng hay ho lắm, nhưng thật ra chính anh ta lại là người hung hăng và văng tục nhiều nhất trong Tân ước. Anh ta chửi người ta là loài rắn độc (Matthew 12:34), là bọn gian ác và ngoại tình (Matthew 16:3-4, Luke 9:41), thậm chí chửi luôn thằng đệ Peter là quỷ Satan (Matthew 16:23, Mark 8:33) và các đệ tử bị gọi chung là lũ cứng lòng và gian tà (Matthew 17:17, Mark 8:38, 9:19), chửi những ai chỉ trích ông ta là ngu (Luke 11:40), hoặc chửi cha họ là loài quỷ dữ, là kẻ sát nhân (John 8:44), chửi người ta là lũ giả dối (Luke 12:56) và chửi lung tung phèng mọi người là mù quáng, ngu dốt, giả hình, rắn độc, là con cháu những kẻ giết tiên tri, là phường trộm cướp, gian ác (Matthew 23:13-37, John 10:8), rủa người ta như mồ mả không dấu vết nên bị chà đạp (Luke 11:44).
Khi có người nghe đồn anh ta có khả năng chữa bệnh nên đến xin anh ta cứu, thì ông ta ví người ta (dân ngoại) như con chó (Mark 7:27, Matthew 15:26), thể hiện bản chất của một kẻ thượng đẳng Do Thái, phân biệt chủng tộc một cách cuồng tín.
Khi được mấy người hâm mộ mời cơm, anh ta vội vàng đến để ăn nhưng có lẽ quá đói nên quên rửa tay mà đã bốc đồ ăn; bị người ta thắc mắc thì anh ta nổi cáu để chữa thẹn, và chửi chủ nhà là đồ tồi, đạo đức giả, gian tà, khốn nạn (Mark 7:1-16, Matthew 15:1-9, Luke 11:37-52). Câu chuyện không nói rõ nhưng có lẽ ann ta bị đuổi khỏi nhà người ta ngay sau đó, chứ ai lại chấp nhận một kẻ mất dạy như vậy trong nhà dùng cơm với mình. Cái tính háu ăn đến phát rồ của anh ta có lúc còn dẫn đến việc ông chửi rủa một cái cây vì nó không có trái (chưa đến mùa ra trái), mà cái cây thì không biết cãi nên nó chỉ có thể uất lên mà chết (Mark 11:12-14)
Jesus dạy phải yêu thương, tha thứ cho người khác, kể cả kẻ thù, nhưng rồi lại bảo phải lôi những kẻ chống đối anh ta ra và giết chết họ (Luke 19:27), hay rủa rằng ai không tin vào Chúa con thì cơn thịnh nộ của Chúa cha sẽ giáng xuống họ (John 3:36). Khi thằng đệ ông là Thomas tỏ ý chỉ tin anh đã sống lại nếu được cảm nhận trực tiếp, anh ta chê anh ta kém tin và nói cái câu nổi tiếng "Phúc cho ai không thấy mà tin" (John 20:29), sau này được tín đồ dùng để lừa phỉnh bản thân và lừa phỉnh người khác tin vào những thứ mê tín, dị đoan, vì đánh vào cái lòng hám lợi (phúc) của con người.
Anh ta thách người ta chứng minh ông ta có tội (John 8:46). Thiết nghĩ anh ta mà có thật đúng như kinh thánh nói thì tội anh ta đầy ra đó, chẳng qua lười đọc kinh thánh như tín đồ thuần thành thì mới không biết, không thấy.
Kinh thánh còn nói rõ anh ta và bố anh ta đã lên kế hoạch trả thù đời bằng lửa hoả ngục (2 Thessalonians 1:8-9), doạ sẽ trừng phạt thẳng tay những ai không tin theo anh ta (Hebrews 10:26-31), và sẽ tra tấn người ta đến vĩnh viễn (Matthew 7:19, 10:28, 13:41-42, 13:49-50, 25:41, 25:46, Mark 16:16, Luke 12:5)
Nhưng tôi tin rằng anh ta thật sự vô tội vì một lý do duy nhất: nhân vật "chúa" này không có thật. Và như thế thì cũng may cho chúng ta quá, chứ ác như anh ta mà lại còn có thật nữa thì ai mà chịu cho nổi.
St
Chienslambao.blogspot.com



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét