Tôi thường tự hỏi làm sao một dân tộc vốn quen với một ông Trời xa xôi, lồng lộng, tuy thưa nhưng có mắt, nhưng chẳng bao giờ xuống trần khóc cùng con người, lại có thể một bằng cách nào đó nghiêm túc tin rằng ông Trời ấy chính là vị Thiên Chúa Ba Ngôi của Do Thái – La Mã, Đấng đã giáng trần làm người, bị đóng đinh, sống lại, và hứa ban sự sống đời đời chỉ cho những ai chịu phép rửa tội?
Điều này hoàn toàn không có trong thần học, mà nằm ở một trò chơi văn hóa tinh vi của người Kitô giáo Việt Nam, đặc biệt là giới lãnh đạo tôn giáo và giáo dân đã cố tình đồng nhất hai thực thể hoàn toàn khác biệt này, rồi giả vờ rằng đó là “sự mặc khải” tự nhiên. Họ không chỉ dịch “Deus” thành “Trời”, họ còn cố tình nhắm mắt trước sự khác biệt sâu sắc đến mức gần như không thể hòa hợp, chỉ để tôn giáo ngoại lai có thể “mặc áo tứ thân” mà không bị dân làng ném đá.
Hãy nhìn cho kỹ. Ông Trời trong tâm thức Việt Nam là một khái niệm mơ hồ, phi nhân cách, gần với Đạo Trời của Lão – Khổng hơn là với một vị thần có tên riêng. Ông Trời không có Con Một, không có Thánh Thần, không có Giáo hội, không có Kinh Thánh, không có hỏa ngục lửa đời đời. Ông Trời chỉ “có mắt”, chỉ “thưởng phạt”, chỉ là định mệnh lồng lộng, và người Việt cầu xin ông Trời bằng những lời dân dã: “Trời ơi thương lấy con”, “Trời đánh tránh bữa ăn”. Ông Trời ấy không đòi hỏi ai phải bỏ thờ cúng tổ tiên, không bắt ai phải xưng tội với linh mục, không đe dọa ai sẽ bị thiêu cháy nếu không tin “Jesus là Chúa duy nhất”.
Thế mà, chỉ trong vài thế kỷ, người Kitô giáo Việt Nam đã làm một trò phép thuật ngôn ngữ: họ gọi vị Thiên Chúa của mình là “Đức Chúa Trời”, rồi dần dần, trong lời cầu nguyện hàng ngày, trong bài giảng, trong kinh nguyện, họ để hai hình ảnh chồng lên nhau như hai tấm phim trong máy chiếu cũ. Giáo dân lớn tuổi vẫn hay nói “con cầu xin Ông Trời”, “Ông Trời chứng giám”, “sống chết do Ông Trời”. Linh mục cũng không sửa, thậm chí còn khuyến khích.
Đây không phải là sự hòa quyện tự nhiên. Đây là một sự ngộ nhận có chủ đích, được tính toán từ thời các cha dòng Tên thế kỷ 17. Các nhà truyền giáo phương Tây đã khôn ngoan dùng từ “Trời” vì họ hiểu: nếu dịch “Deus” thành một từ hoàn toàn xa lạ như “Thiên Chúa” thuần túy, người Việt sẽ coi đó là tà giáo. Nhưng khi họ dùng “Trời”, họ đã đánh cắp một từ thiêng liêng của dân tộc để bơm vào đó toàn bộ nội dung Kitô giáo châu Âu.
Và điều mỉa mai là chính những người Kitô giáo Việt Nam hôm nay lại tự hào về sự “Việt hóa” ấy. Họ nói: “Thiên Chúa của chúng tôi chính là Ông Trời của Việt Nam!”. Tôi xin hỏi thẳng: Ông Trời dân tộc Việt Nam có bao giờ đòi hỏi phải tin mình là Đấng duy nhất và không được thờ ai khác không? Có bao giờ Ông Trời Việt Nam gửi Con Một xuống chịu chết thay cho tội lỗi loài người không? Có bao giờ Ông Trời đòi phải bỏ hết bàn thờ ông bà, cha mẹ ruột không? Không. Vậy mà họ vẫn cứ khăng khăng “đó là cùng một Đấng”.
Đó chính là sự ngộ nhận và dối trá văn hóa. Họ không hòa quyện, họ thay thế. Họ giữ nguyên cái tên “Ông Trời” để giữ lòng người, nhưng thay toàn bộ nội dung bên trong bằng một hệ thống thần học hoàn toàn ngoại lai: nguyên tội từ Adam và Eva (người Việt nào tin tổ tiên mình phạm tội khiến cả loài người phải chết?), địa ngục đời đời (ông Trời dân gian chưa bao giờ tàn nhẫn đến mức tra tấn vĩnh viễn một con người chỉ vì không biết tên thật của mình), và phép rửa tội bắt buộc (ông Trời dân gian chưa từng đòi hỏi giấy chứng nhận rửa tội).
Tôi không phủ nhận quyền được tin. Tôi chỉ mỉa mai cái cách họ cố tình che giấu sự khác biệt bằng một lớp sơn văn hóa buồn cười. Họ muốn vừa hưởng lợi từ sự gần gũi dân gian, vừa giữ nguyên giáo lý cứng nhắc phương Tây. Kết quả là một thứ tôn giáo lai tạp kỳ quặc: ngoài miệng thì “Ông Trời”, trong đầu thì “Thiên Chúa La Mã”, ngoài lễ hội thì múa lân, múa rồng , nhưng trong nhà thờ thì vẫn phải quỳ gối xưng tội với linh mục, coi rồng lân là ma quỷ và giáo lý thì vẫn là Rôma.
St
Chienslambao.blogspot.com
https://www.facebook.com/share/v/1DGoyigvjP/





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét