Hãy tưởng tượng bạn bước vào một căn phòng tối om trong đêm khuya. Trên tường là hàng loạt ổ cắm điện, mỗi ổ mang một nhãn hiệu được viết rõ ràng: “Vô thần”, “Hồi giáo”, “Ấn Độ giáo”, “Phật giáo”, “Kitô giáo”, và vô số những nhãn khác. Bạn cắm phích cắm chiếc đèn bàn của mình vào ổ “Vô thần”, đèn không sáng. Bạn thử ổ “Hồi giáo” đèn vẫn tối. “Ấn Độ giáo”, “Phật giáo”… lần lượt đều như nhau. Cuối cùng, khi bạn cắm vào ổ mang nhãn “Kitô giáo”, bóng đèn bỗng bừng sáng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng ấm áp và cả một dòng năng lượng khiến căn phòng không chỉ sáng mà còn mang lại cảm giác an toàn, gần gũi.
Lúc ấy, lẽ tự nhiên, bạn sẽ không bao giờ rút phích cắm ra để thử lại bất kỳ ổ nào khác. Tại sao phải làm vậy? Bạn đã tìm thấy nguồn điện thực sự hoạt động. Bất kỳ hành động rút ra nào cũng chỉ là sự ngu ngốc, là đánh cược với bóng tối.
Nếu Kitô giáo quả thật là chân lý nghĩa là nếu đức tin ấy là kênh kết nối thực sự với một Đấng Toàn năng, siêu nhiên, Đấng nghe và đáp lời cầu nguyện, Đấng ban phát ân điển thì logic trên phải đúng đến mức không thể chối cãi. Những người đã “cắm phích” vào nguồn ấy sẽ không bao giờ rút ra. Họ đã nếm trải ánh sáng thực sự, hơi ấm thực sự, sức mạnh thực sự. Việc từ bỏ Kitô giáo, trong trường hợp này, sẽ tương đương với việc tự tay tắt đèn giữa cơn bão tố của cuộc đời.
Nhưng chính thực tế phũ phàng lại đang phản bác kịch liệt giả thuyết ấy.
Hàng triệu người kể cả những người từng là tín hữu nhiệt thành như tôi đã từng, từng làm chứng, từng truyền giáo, từng cảm nhận “sự hiện diện của Chúa” một cách mãnh liệt đang rút phích cắm khỏi ổ “Kitô giáo” mỗi ngày. Không phải trong bí mật, không phải trong im lặng, mà công khai, có hệ thống, và với tốc độ ngày càng tăng. Dữ liệu thống kê từ Pew Research, Gallup, và hàng loạt nghiên cứu xã hội học tôn giáo trên toàn cầu đều chỉ ra xu hướng rõ ràng: ở phương Tây, tỷ lệ người tự nhận là Kitô hữu giảm mạnh, ở châu Á, châu Phi và Mỹ Latinh, dù vẫn còn đông đảo, nhưng tỷ lệ “deconversion” (từ bỏ đức tin) và “nones” (không tôn giáo) đang tăng vọt trong giới trẻ. Những câu chuyện cá nhân: từ mục sư mất đức tin, từ nhà truyền giáo trở thành người vô thần, từ tín hữu trung thành công khai tuyên bố “tôi không còn tin nữa”, không còn là ngoại lệ, mà đã trở thành một dòng chảy không thể phủ nhận.
Và cách nhìn khác, còn lạnh lùng hơn: nếu bất kỳ tôn giáo nào là chân lý tuyệt đối, thì những người từng một lần “kết nối” với nó sẽ không bao giờ rời bỏ, trong khi những người đang mắc kẹt trong các tôn giáo sai lầm sẽ dần dần bị cuốn đi bởi lực hút của chân lý. Theo thời gian, chỉ còn lại duy nhất tôn giáo chân thật. Đó là quy luật chọn lọc tự nhiên của niềm tin.
Thế nhưng lịch sử loài người lại đang viết một câu chuyện hoàn toàn ngược lại. Kitô giáo, dù từng là đế chế tôn giáo hùng mạnh nhất hành tinh, đang co lại ở nhiều nơi, trong khi Hồi giáo, Phật giáo phục hưng, Ấn Độ giáo dân tộc chủ nghĩa, và đặc biệt là chủ nghĩa thế tục, khoa học, và chủ nghĩa nhân văn thế tục lại đang lan rộng. Nếu Kitô giáo là nguồn điện duy nhất thực sự, thì làm sao lại xảy ra cảnh này? Làm sao mà hàng triệu người đã từng “thấy ánh sáng” lại tự nguyện bước vào bóng tối? Làm sao mà những ổ cắm bị cho là “giả” lại vẫn tiếp tục cung cấp ánh sáng cho hàng tỷ người khác?
Câu trả lời duy nhất mà logic không thể né tránh là: vì ổ cắm mang nhãn “Kitô giáo” cũng chỉ là một trong số rất nhiều ổ cắm giả. Nó có thể sáng lên với một số người trong một thời gian nhờ tâm lý, cộng đồng, hy vọng, hoặc thậm chí là ngẫu nhiên, nhưng nó không phải là nguồn điện thực sự của vũ trụ. Ánh sáng mà nó mang lại không phải là ánh sáng của chân lý khách quan, mà chỉ là ánh sáng của niềm tin chủ quan, dễ tắt, dễ chuyển dịch.
Căn phòng vẫn tối nếu chúng ta rút phích. Nhưng có lẽ bóng tối ấy không phải là kẻ thù, mà là lời mời gọi chúng ta tìm kiếm nguồn sáng thực sự, dù nguồn sáng ấy có nằm ngoài mọi nhãn hiệu tôn giáo hay không.
*Clip nghệ thuật Kitô giáo (Con cừu là thú nhồi bông)
St
https://www.facebook.com/share/r/1HR4j6bVom/
Chienslambao.blogspot.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét