Do thần thánh bên Israel của mình không linh thì chịu thôi chứ buồn gì? mình cũng tin vào thần thánh mà kêu người ta mê tín vậy chiên Như Một Giấc Mơ?
CÁC NHÀ PHÊ BÌNH THỜI KHAI SÁNG COI HẦU HẾT CÁC GIÁO LÝ CỦA THIÊN CHÚA GIÁO LÀ MÊ TÍN
Trích “Bách khoa toàn thư về thời kỳ Khai sáng”
Trong cách sử dụng hiện đại, niềm tin và sự thực hành nghi lễ xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, sợ hãi trước những điều chưa biết, hoặc tin tưởng vào ma thuật và sự may rủi. Trong suốt thời kỳ KHAI SÁNG, những nhà phê bình tôn giáo cấp tiến đã gọi bất kỳ niềm tin nào vào PHÉP LẠ, SỰ MẠC KHẢI, phép thuật, hoặc siêu nhiên, là MÊ TÍN. Họ xem hầu hết giáo lý Kito giáo là MÊ TÍN.
Trong suốt thế kỷ 17, một chiến dịch đã được các nhà thần học Kito giáo chính thống, cả Công giáo la mã và Tin lành, tiến hành chống lại việc thực hành ma thuật. Những thực hành không được hoan nghênh này được dán nhãn là MÊ TÍN, và những người thực hành ma thuật bị bức hại như những kẻ dị giáo.
Các nhà phê bình tôn giáo ở thế kỷ 18 được khai sáng đã chỉ ra những điểm tương đồng giữa Mê tín với niềm tin chính thống, nhấn mạnh sự thật rằng tất cả các phép lạ, đều là những sự kiện phi tự nhiên không tuân theo các quy luật cũng như vận hành trong vũ trụ. Họ đặc biệt chỉ trích các truyền thống xung quanh các phép lạ của Giêsu Kito và các thánh.
Bằng cách đánh đồng tất cả các niềm tin Kito giáo với sự MÊ TÍN , ngoại trừ những thứ có thể tiếp cận với lý lẽ, những nhà phê phán tôn giáo này đã thành công trong việc biến chiến dịch chống lại ma thuật và MÊ TÍN của Kito giáo vào thế kỷ 17 thành một chiến dịch chống lại chính Kito giáo.
Sự kết hợp giữa Kito giáo với MÊ TÍN thường bao hàm những cuộc phê phán ngầm vào sự CUỒNG TÍN, vào sự không khoan dung, và vào mối quan hệ quyền lực đan xen chặt chẽ giữa nhà thờ và nhà nước. Các nhà văn khai sáng nổi bật gắn liền với cuộc tấn công vào MÊ TÍN là Pierre BAYLE, David HUME và VOLTAIRE.
(Encyclopedia of the Enlightenment by Wison, Ellen Judy 2004) trang 577.
Việc phân biệt “tôn giáo” với “mê tín” bằng tiêu chí có tổ chức, có giáo luật, có nhà nước công nhận là một cú đánh tráo khái niệm rất cơ bản. Trong truyền thống Khai sáng ở phương Tây – từ Pierre Bayle, David Hume đến Voltaire – mê tín không được định nghĩa bằng mức độ tổ chức, mà bằng nội dung của niềm tin: bất kỳ niềm tin nào vào phép lạ, mặc khải, sự can thiệp siêu nhiên trái với quy luật tự nhiên đều bị xem là mê tín. Một niềm tin vô căn cứ không tự nhiên trở nên hợp lý chỉ vì nó được tổ chức bài bản hay được pháp luật bảo hộ. Nếu “có mục đích đạo đức” hay “giúp con người bình an tinh thần” là tiêu chí thì mọi huyền thoại, chiêm tinh, phong thủy cổ đại đều phải được coi là phi mê tín. Thực tế, chính các nhà tư tưởng Khai sáng đã chỉ ra rằng Kitô giáo không khác về bản chất so với những hình thức mê tín mà Giáo hội từng lên án: điểm khác duy nhất là nó là mê tín có hệ thống, có quyền lực và được hợp thức hóa. Việc né tránh định nghĩa học thuật để chuyển sang tiêu chí xã hội–pháp lý chỉ cho thấy một điều: không thể biện hộ nội dung niềm tin, nên phải đổi tiêu chuẩn đánh giá.
Việc nhà nước không xử lý tôn giáo theo Điều 320 Bộ luật Hình sự không hề chứng minh tôn giáo không mê tín, mà chỉ chứng minh pháp luật không được dùng để phân xử chân lý tri thức. Điều 320 xử lý hành vi lợi dụng mê tín để trục lợi, gây hậu quả xã hội, chứ không phải để kết luận niềm tin siêu nhiên là đúng hay sai. Nếu lấy tiêu chí “bị xử lý hình sự hay không” làm thước đo thì thời trung cổ, săn phù thủy hợp pháp cũng thành chân lý. Nhà nước quản lý tôn giáo vì ổn định xã hội, không phải để xác nhận phép lạ, mặc khải hay sự can thiệp siêu nhiên là có thật. Việc né tránh định nghĩa học thuật của mê tín để trốn sau luật hình sự chỉ cho thấy một điều: không thể bảo vệ nội dung niềm tin, nên phải bấu víu vào quyền lực pháp lý, pháp luật được thiết kế để quản lý hành vi và bảo đảm trật tự xã hội, chứ không phải để xác nhận một niềm tin siêu nhiên là đúng hay sai về mặt tri thức. Tính hợp pháp không đồng nghĩa với tính chân lý.
St
Chienslambao.blogspot.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét