Người Kitô hữu áp dụng một tiêu chuẩn bằng chứng cực kỳ lỏng lẻo với các câu chuyện trong Kinh Thánh, trong khi lại đòi hỏi bằng chứng gần như tuyệt đối với bất kỳ tuyên bố tương tự nào xảy ra ở thời hiện đại.
Lấy ngay ví dụ kinh điển trong sách Ma-thi-ơ 27:52-53:
“Các ngôi mộ mở ra; nhiều thân thể của các thánh đã chết sống lại, ra khỏi mộ sau khi Ngài sống lại, rồi đi vào thành thánh và hiện ra với nhiều người.”
Bây giờ hãy tưởng tượng bạn đọc một bài báo viết như sau:
“Năm mươi năm trước, tại một nghĩa trang ở Sài Gòn, các ngôi mộ bỗng mở ra. Những người đã chết sống lại, đi khắp thành phố và hiện ra trước mắt hàng loạt người dân.”
Với bất kỳ ai còn lý trí, phản ứng tự nhiên sẽ là một loạt câu hỏi,:
- Phóng viên có đang bịa chuyện không?
- Có phải bài báo đang cố tình "giật tít" không?
- Câu chuyện đã bị thêu dệt, phóng đại đến mức nào sau năm mười năm?
- Có nên tin khi không có ai để đối chất?
- Có nên tin khi không một nhân chứng nào được nêu tên?
- Có nên tin khi tất cả nhân chứng đều đã chết?
- Tại sao một sự kiện kinh thiên động địa như vậy không được ghi chép ngay lập tức?
- Tại sao ở một thành phố đông đúc như Sài Gòn lại không có bất kỳ báo cáo độc lập nào khác?
Không phải vì tôi thù địch với đức tin. Nhưng tôi đưa các câu hỏi này chính là tiêu chuẩn bằng chứng tối thiểu mà bất kỳ người có lý trí nào cũng áp dụng với thế giới thực.
Vậy tại sao cùng một loại tuyên bố, chỉ vì xảy ra 2.000 năm trước và được ghi trong Kinh Thánh, lại được miễn trừ hoàn toàn khỏi những câu hỏi này?
Người Kitô giáo đã dành cho bản tường thuật “xác chết sống lại hàng loạt ở Jerusalem” một đặc quyền đặc biệt, một sự ưu ái không giải thích được, cho phép nó vượt qua mọi tiêu chuẩn bằng chứng thông thường. Đây là đức tin sao? Đây là thiên kiến!
Thiên kiến ấy dựa trên giả định rằng Kinh Thánh “khác biệt” vì được Chúa soi dẫn. Nhưng giả định này sụp đổ ngay khi ta nhìn vào thực tế là Kinh Thánh chứa đầy mâu thuẫn nội tại, sai sót khoa học, thiếu sót lịch sử và những điểm không nhất quán rõ ràng. Một văn bản được cho là “vô ngộ” của đấng sáng tạo vũ trụ không thể đầy lỗ hổng đến vậy.
Trong khi đó, người vô thần chỉ đơn giản áp dụng cùng một tiêu chuẩn bằng chứng cho mọi tuyên bố dù nó cổ xưa hay hiện đại. Kết quả tất yếu là câu chuyện “đội quân zombie” ở Jerusalem bị bác bỏ, đúng như cách chúng ta sẽ bác bỏ ngay lập tức nếu nó xuất hiện trên bất kì trang tôn giáo hôm nay.
Không có lý do nào chính đáng để hạ thấp tiêu chuẩn bằng chứng chỉ vì nó mang nhãn “Thánh” hay "Chúa". Nếu một tuyên bố không đủ sức chịu đựng trước những câu hỏi cơ bản nhất của lý trí, thì nó không xứng đáng được tin bất kể nó được viết bằng mực đỏ hay được gọi là “Lời Chúa”.
St
Chienslambao.blogspot.com



















