Bằng chứng về vị Chúa Kitô giáo, như được các nhà thần học và người Kitô giáo thường đưa ra, cuối cùng chỉ quy về Kinh Thánh và những cảm xúc nội tâm của người tín hữu
Chỉ vậy thôi. Không có một sự kiện nào, dù chỉ một lần, xảy ra công khai, rõ ràng, có thể đo lường, kiểm chứng và lặp lại.
Một trong những phản biện phổ biến nhất mà tôi nghe được từ những người hữu thần là: chúng ta không thể có được dữ liệu đáng tin cậy, có thể kiểm chứng về Chúa vì Chúa không thể bị phát hiện bởi các công cụ của khoa học.
Điều này hẳn phải là một sự vô lý hoàn toàn nếu đúng là Chúa hành động trong các sự việc của con người, ví dụ: chữa khỏi bệnh ung thư cho bạn, cứu một người khỏi vụ tai nạn giao thông trong khi khiến nhiều người khác thiệt mạng, hay giúp một cầu thủ bóng đá ghi được bàn thắng. Làm sao có thể đúng được rằng lực lượng vĩ đại và phổ biến nhất trong vũ trụ, được cho là giúp đỡ con người mọi lúc, lại “không thể bị khoa học phát hiện”. Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Đây chính là trò lừa thô thiển nhất của thần học: “Chúa có thật, nhưng chỉ những ai có đức tin mới thấy được Ngài.” Thật là tiện lợi đến mức buồn cười. Muốn thấy Chúa à? Hãy tin trước đã, rồi tự não mình sẽ tạo ra ảo giác. Không tin thì đừng hòng thấy.
Thần học chẳng khác gì một bể lớn của sự vô minh.
Như một học giả nổi tiếng đã nói: “Chắc chắn phải đến lúc chúng ta dám thừa nhận sự thật hiển nhiên: thần học giờ chỉ còn là một nhánh của sự dốt nát loài người.”
Một nhà thần học cũng chẳng khác gì gã say rượu bước vào hang sâu lúc nửa đêm không trăng, không đèn pin, không có gì ngoài lòng tin mù quáng, rồi vừa mò mẫm vừa hân hoan reo lên:
“Ta tìm thấy con mèo đen rồi! Nó ở ngay đây!”
Bạn hỏi: “Mèo ở đâu? Chỉ tôi xem với.”
Gã trả lời: “Ông không thấy vì ông chưa có đức tin. Tôi thấy rõ mà!”
Lúc đó, bạn chỉ còn cách mỉm cười và kết luận:
Mèo ư? Chỉ có một gã tự lừa mình trong bóng tối, rồi cố thuyết phục cả thế giới rằng bóng tối ấy chính là ánh sáng.
Đó chính là bản chất của đức tin.
St
Chienslambao.blogspot.com











