Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

SỰ THẬT VỀ NHÂN VẬT JESUS.


NHÂN VẬT GIÊSU TRONG KINH THÁNH CÓ THẬT SỰ LÀ NGƯỜI "CÓ LÒNG HIỀN HẬU VÀ KHIÊM NHƯỜNG" NHƯ ANH TA TỰ KHOE trong Matthew 11:29?

Nếu đọc kỹ toàn bộ bốn sách Tin Mừng, ta sẽ thấy “Giêsu nhân lành yêu thương” trong truyền thông Kitô giáo không trùng khớp với hình ảnh trong chính Kinh Thánh..

Trái lại, Giêsu trong Tân Ước nhiều lần nguyền rủa, đe dọa, khinh bỉ, và tuyên án người khác – đặc biệt là người Do Thái (chính dân tộc của anh ta) và tất cả những ai không tin anh ta là Đấng được sai đến.

Tại Matthew 5:22, Jesus nói "Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt.". Anh ta cũng khuyến khích người ta rằng "hãy học với tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường." (Matthew 11:29).

Nghe thì tưởng hay ho lắm, nhưng thật ra chính anh ta lại là người hung hăng và văng tục nhiều nhất trong Tân ước. Anh ta chửi người ta là loài rắn độc (Matthew 12:34), là bọn gian ác và ngoại tình (Matthew 16:3-4, Luke 9:41), thậm chí chửi luôn thằng đệ Peter là quỷ Satan (Matthew 16:23, Mark 8:33) và các đệ tử bị gọi chung là lũ cứng lòng và gian tà (Matthew 17:17, Mark 8:38, 9:19), chửi những ai chỉ trích ông ta là ngu (Luke 11:40), hoặc chửi cha họ là loài quỷ dữ, là kẻ sát nhân (John 8:44), chửi người ta là lũ giả dối (Luke 12:56) và chửi lung tung phèng mọi người là mù quáng, ngu dốt, giả hình, rắn độc, là con cháu những kẻ giết tiên tri, là phường trộm cướp, gian ác (Matthew 23:13-37, John 10:8), rủa người ta như mồ mả không dấu vết nên bị chà đạp (Luke 11:44).

Khi có người nghe đồn anh ta có khả năng chữa bệnh nên đến xin anh ta cứu, thì ông ta ví người ta (dân ngoại) như con chó (Mark 7:27, Matthew 15:26), thể hiện bản chất của một kẻ thượng đẳng Do Thái, phân biệt chủng tộc một cách cuồng tín.

Khi được mấy người hâm mộ mời cơm, anh ta vội vàng đến để ăn nhưng có lẽ quá đói nên quên rửa tay mà đã bốc đồ ăn; bị người ta thắc mắc thì anh ta nổi cáu để chữa thẹn, và chửi chủ nhà là đồ tồi, đạo đức giả, gian tà, khốn nạn (Mark 7:1-16, Matthew 15:1-9, Luke 11:37-52). Câu chuyện không nói rõ nhưng có lẽ ann ta bị đuổi khỏi nhà người ta ngay sau đó, chứ ai lại chấp nhận một kẻ mất dạy như vậy trong nhà dùng cơm với mình. Cái tính háu ăn đến phát rồ của anh ta có lúc còn dẫn đến việc ông chửi rủa một cái cây vì nó không có trái (chưa đến mùa ra trái), mà cái cây thì không biết cãi nên nó chỉ có thể uất lên mà chết (Mark 11:12-14)

Jesus dạy phải yêu thương, tha thứ cho người khác, kể cả kẻ thù, nhưng rồi lại bảo phải lôi những kẻ chống đối anh ta ra và giết chết họ (Luke 19:27), hay rủa rằng ai không tin vào Chúa con thì cơn thịnh nộ của Chúa cha sẽ giáng xuống họ (John 3:36). Khi thằng đệ ông là Thomas tỏ ý chỉ tin anh đã sống lại nếu được cảm nhận trực tiếp, anh ta chê anh ta kém tin và nói cái câu nổi tiếng "Phúc cho ai không thấy mà tin" (John 20:29), sau này được tín đồ dùng để lừa phỉnh bản thân và lừa phỉnh người khác tin vào những thứ mê tín, dị đoan, vì đánh vào cái lòng hám lợi (phúc) của con người. 

Anh ta thách người ta chứng minh ông ta có tội (John 8:46). Thiết nghĩ anh ta mà có thật đúng như kinh thánh nói thì tội anh ta đầy ra đó, chẳng qua lười đọc kinh thánh như tín đồ thuần thành thì mới không biết, không thấy.

Kinh thánh còn nói rõ anh ta và bố anh ta đã lên kế hoạch trả thù đời bằng lửa hoả ngục (2 Thessalonians 1:8-9), doạ sẽ trừng phạt thẳng tay những ai không tin theo anh ta (Hebrews 10:26-31), và sẽ tra tấn người ta đến vĩnh viễn (Matthew 7:19, 10:28, 13:41-42, 13:49-50, 25:41, 25:46, Mark 16:16, Luke 12:5)

Nhưng tôi tin rằng anh ta thật sự vô tội vì một lý do duy nhất: nhân vật "chúa" này không có thật. Và như thế thì cũng may cho chúng ta quá, chứ ác như anh ta mà lại còn có thật nữa thì ai mà chịu cho nổi.

St

Chienslambao.blogspot.com








Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

KHI KẺ MÊ MỜ CHÊ NGƯỜI KHÂC MÊ TÍN.😁

 Do thần thánh bên Israel của mình không linh thì chịu thôi chứ buồn gì? mình cũng tin vào thần thánh mà kêu người ta mê tín vậy chiên Như Một Giấc Mơ?

CÁC NHÀ PHÊ BÌNH THỜI KHAI SÁNG COI HẦU HẾT CÁC GIÁO LÝ CỦA THIÊN CHÚA GIÁO LÀ MÊ TÍN 

Trích “Bách khoa toàn thư về thời kỳ Khai sáng” 

Trong cách sử dụng hiện đại, niềm tin và sự thực hành nghi lễ xuất phát từ sự thiếu hiểu biết, sợ hãi trước những điều chưa biết, hoặc tin tưởng vào ma thuật và sự may rủi. Trong suốt thời kỳ KHAI SÁNG, những nhà phê bình tôn giáo cấp tiến đã gọi bất kỳ niềm tin nào vào PHÉP LẠ, SỰ MẠC KHẢI, phép thuật, hoặc siêu nhiên, là MÊ TÍN. Họ xem hầu hết giáo lý Kito giáo là MÊ TÍN.

Trong suốt thế kỷ 17, một chiến dịch đã được các nhà thần học Kito giáo chính thống, cả Công giáo la mã và Tin lành, tiến hành chống lại việc thực hành ma thuật. Những thực hành không được hoan nghênh này được dán nhãn là MÊ TÍN, và những người thực hành ma thuật bị bức hại như những kẻ dị giáo. 

Các nhà phê bình tôn giáo ở thế kỷ 18 được khai sáng đã chỉ ra những điểm tương đồng giữa Mê tín với niềm tin chính thống, nhấn mạnh sự thật rằng tất cả các phép lạ, đều là những sự kiện phi tự nhiên không tuân theo các quy luật cũng như vận hành trong vũ trụ. Họ đặc biệt chỉ trích các truyền thống xung quanh các phép lạ của Giêsu Kito và các thánh. 

Bằng cách đánh đồng tất cả các niềm tin Kito giáo với sự MÊ TÍN , ngoại trừ những thứ có thể tiếp cận với lý lẽ, những nhà phê phán tôn giáo này đã thành công trong việc biến chiến dịch chống lại ma thuật và MÊ TÍN của Kito giáo vào thế kỷ 17 thành một chiến dịch chống lại chính Kito giáo. 

Sự kết hợp giữa Kito giáo với MÊ TÍN thường bao hàm những cuộc phê phán ngầm vào sự CUỒNG TÍN, vào sự không khoan dung, và vào mối quan hệ quyền lực đan xen chặt chẽ giữa nhà thờ và nhà nước. Các nhà văn khai sáng nổi bật gắn liền với cuộc tấn công vào MÊ TÍN là Pierre BAYLE, David HUME và VOLTAIRE.

(Encyclopedia of the Enlightenment by Wison, Ellen Judy 2004) trang 577.

Việc phân biệt “tôn giáo” với “mê tín” bằng tiêu chí có tổ chức, có giáo luật, có nhà nước công nhận là một cú đánh tráo khái niệm rất cơ bản. Trong truyền thống Khai sáng ở phương Tây – từ Pierre Bayle, David Hume đến Voltaire – mê tín không được định nghĩa bằng mức độ tổ chức, mà bằng nội dung của niềm tin: bất kỳ niềm tin nào vào phép lạ, mặc khải, sự can thiệp siêu nhiên trái với quy luật tự nhiên đều bị xem là mê tín. Một niềm tin vô căn cứ không tự nhiên trở nên hợp lý chỉ vì nó được tổ chức bài bản hay được pháp luật bảo hộ. Nếu “có mục đích đạo đức” hay “giúp con người bình an tinh thần” là tiêu chí thì mọi huyền thoại, chiêm tinh, phong thủy cổ đại đều phải được coi là phi mê tín. Thực tế, chính các nhà tư tưởng Khai sáng đã chỉ ra rằng Kitô giáo không khác về bản chất so với những hình thức mê tín mà Giáo hội từng lên án: điểm khác duy nhất là nó là mê tín có hệ thống, có quyền lực và được hợp thức hóa. Việc né tránh định nghĩa học thuật để chuyển sang tiêu chí xã hội–pháp lý chỉ cho thấy một điều: không thể biện hộ nội dung niềm tin, nên phải đổi tiêu chuẩn đánh giá.

Việc nhà nước không xử lý tôn giáo theo Điều 320 Bộ luật Hình sự không hề chứng minh tôn giáo không mê tín, mà chỉ chứng minh pháp luật không được dùng để phân xử chân lý tri thức. Điều 320 xử lý hành vi lợi dụng mê tín để trục lợi, gây hậu quả xã hội, chứ không phải để kết luận niềm tin siêu nhiên là đúng hay sai. Nếu lấy tiêu chí “bị xử lý hình sự hay không” làm thước đo thì thời trung cổ, săn phù thủy hợp pháp cũng thành chân lý. Nhà nước quản lý tôn giáo vì ổn định xã hội, không phải để xác nhận phép lạ, mặc khải hay sự can thiệp siêu nhiên là có thật. Việc né tránh định nghĩa học thuật của mê tín để trốn sau luật hình sự chỉ cho thấy một điều: không thể bảo vệ nội dung niềm tin, nên phải bấu víu vào quyền lực pháp lý, pháp luật được thiết kế để quản lý hành vi và bảo đảm trật tự xã hội, chứ không phải để xác nhận một niềm tin siêu nhiên là đúng hay sai về mặt tri thức. Tính hợp pháp không đồng nghĩa với tính chân lý.

St

Chienslambao.blogspot.com










Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

ĂN THỊT JESUS CÁI NG U CÒN MÃI.

 Hình ảnh 2 tên đồ tể vui cười trước khi làm thịt Dê Xu. Sợ người ta không biết chúng là tà đạo nên còn giăng hẳn một slogan rất kiêu hãnh: " THỊT TA BAN HÃY MAU CẦM MÀ ĂN - MÁU TA CHAN HÒA CÙNG NHAU HÃY UỐNG "

Dù đã nói hơn 10 lần nhưng tôi vẫn phải nhắc lại (suốt đời) việc Dê Xu bị ziết thịt để cúng cho Chúa Cha và giáo dân chia nhau ăn thịt. Đây là một thứ giáo lý quái gở tà ác mà đến dân mọi rợ rừng rú nhất cũng chưa dám nghĩ tới.

Thật nực cười cho những kẻ mang tư duy nô lệ man mọi, vốn không hiểu văn minh tiến bộ là gì lại cho mình có sứ mệnh đi truyền bá văn minh, cứu chuộc nhân loại rất lố bịch khả ố.

St

Chienslambao.blogspot.com








VÌ SAO ÔNG TRỜI DO THÁI GẠ CHỊT GÁI TRINH?🤭

 Tôi thường tự hỏi làm sao một dân tộc vốn quen với một ông Trời xa xôi, lồng lộng, tuy thưa nhưng có mắt, nhưng chẳng bao giờ xuống trần khóc cùng con người, lại có thể một bằng cách nào đó nghiêm túc tin rằng ông Trời ấy chính là vị Thiên Chúa Ba Ngôi của Do Thái – La Mã, Đấng đã giáng trần làm người, bị đóng đinh, sống lại, và hứa ban sự sống đời đời chỉ cho những ai chịu phép rửa tội?  

Điều này hoàn toàn không có trong thần học, mà nằm ở một trò chơi văn hóa tinh vi của người Kitô giáo Việt Nam, đặc biệt là giới lãnh đạo tôn giáo và giáo dân đã cố tình đồng nhất hai thực thể hoàn toàn khác biệt này, rồi giả vờ rằng đó là “sự mặc khải” tự nhiên. Họ không chỉ dịch “Deus” thành “Trời”, họ còn cố tình nhắm mắt trước sự khác biệt sâu sắc đến mức gần như không thể hòa hợp, chỉ để tôn giáo ngoại lai có thể “mặc áo tứ thân” mà không bị dân làng ném đá.

Hãy nhìn cho kỹ. Ông Trời trong tâm thức Việt Nam là một khái niệm mơ hồ, phi nhân cách, gần với Đạo Trời của Lão – Khổng hơn là với một vị thần có tên riêng. Ông Trời không có Con Một, không có Thánh Thần, không có Giáo hội, không có Kinh Thánh, không có hỏa ngục lửa đời đời. Ông Trời chỉ “có mắt”, chỉ “thưởng phạt”, chỉ là định mệnh lồng lộng, và người Việt cầu xin ông Trời bằng những lời dân dã: “Trời ơi thương lấy con”, “Trời đánh tránh bữa ăn”. Ông Trời ấy không đòi hỏi ai phải bỏ thờ cúng tổ tiên, không bắt ai phải xưng tội với linh mục, không đe dọa ai sẽ bị thiêu cháy nếu không tin “Jesus là Chúa duy nhất”.

Thế mà, chỉ trong vài thế kỷ, người Kitô giáo Việt Nam đã làm một trò phép thuật ngôn ngữ: họ gọi vị Thiên Chúa của mình là “Đức Chúa Trời”, rồi dần dần, trong lời cầu nguyện hàng ngày, trong bài giảng, trong kinh nguyện, họ để hai hình ảnh chồng lên nhau như hai tấm phim trong máy chiếu cũ. Giáo dân lớn tuổi vẫn hay nói “con cầu xin Ông Trời”, “Ông Trời chứng giám”, “sống chết do Ông Trời”. Linh mục cũng không sửa, thậm chí còn khuyến khích.

Đây không phải là sự hòa quyện tự nhiên. Đây là một sự ngộ nhận có chủ đích, được tính toán từ thời các cha dòng Tên thế kỷ 17. Các nhà truyền giáo phương Tây đã khôn ngoan dùng từ “Trời” vì họ hiểu: nếu dịch “Deus” thành một từ hoàn toàn xa lạ như “Thiên Chúa” thuần túy, người Việt sẽ coi đó là tà giáo. Nhưng khi họ dùng “Trời”, họ đã đánh cắp một từ thiêng liêng của dân tộc để bơm vào đó toàn bộ nội dung Kitô giáo châu Âu.  

Và điều mỉa mai là chính những người Kitô giáo Việt Nam hôm nay lại tự hào về sự “Việt hóa” ấy. Họ nói: “Thiên Chúa của chúng tôi chính là Ông Trời của Việt Nam!”. Tôi xin hỏi thẳng: Ông Trời dân tộc Việt Nam có bao giờ đòi hỏi phải tin mình là Đấng duy nhất và không được thờ ai khác không? Có bao giờ Ông Trời Việt Nam gửi Con Một xuống chịu chết thay cho tội lỗi loài người không? Có bao giờ Ông Trời đòi phải bỏ hết bàn thờ ông bà, cha mẹ ruột không? Không. Vậy mà họ vẫn cứ khăng khăng “đó là cùng một Đấng”.

Đó chính là sự ngộ nhận và dối trá văn hóa. Họ không hòa quyện, họ thay thế. Họ giữ nguyên cái tên “Ông Trời” để giữ lòng người, nhưng thay toàn bộ nội dung bên trong bằng một hệ thống thần học hoàn toàn ngoại lai: nguyên tội từ Adam và Eva (người Việt nào tin tổ tiên mình phạm tội khiến cả loài người phải chết?), địa ngục đời đời (ông Trời dân gian chưa bao giờ tàn nhẫn đến mức tra tấn vĩnh viễn một con người chỉ vì không biết tên thật của mình), và phép rửa tội bắt buộc (ông Trời dân gian chưa từng đòi hỏi giấy chứng nhận rửa tội).

Tôi không phủ nhận quyền được tin. Tôi chỉ mỉa mai cái cách họ cố tình che giấu sự khác biệt bằng một lớp sơn văn hóa buồn cười. Họ muốn vừa hưởng lợi từ sự gần gũi dân gian, vừa giữ nguyên giáo lý cứng nhắc phương Tây. Kết quả là một thứ tôn giáo lai tạp kỳ quặc: ngoài miệng thì “Ông Trời”, trong đầu thì “Thiên Chúa La Mã”, ngoài lễ hội thì múa lân, múa rồng , nhưng trong nhà thờ thì vẫn phải quỳ gối xưng tội với linh mục, coi rồng lân là ma quỷ và giáo lý thì vẫn là Rôma.

St

Chienslambao.blogspot.com

https://www.facebook.com/share/v/1DGoyigvjP/











Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

TẠI SAO ÔNG TRỜI THEO TÍN NGƯỠNG PHƯƠNG ĐÔNG KHÁC VỚI ÔNG TRỜI THEO TÍN NGƯỠNG CỦA NGƯỜI CƠ ĐỐC GIÁO?

 Trong quan niệm dân gian Việt Nam, ông Trời không có làm cho một thiếu nữ Do Thái có thai rồi sinh ra con trai một cũng là chính mình rồi chết một cách bi thảm để cứu chuộc nhân loại. Các tín đồ người Việt thờ thần Israel nên phân biệt rõ ràng, không đồng hoá niềm tin của mình với niềm tin của dân Việt Nam.

St

Chienslambao.blogspot.com







Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

VÌ SAO KHÔNG NÊN ĐẶT RA VÙNG CẤM TRONG TRANH LUẬN TÔN GIÁO?

 "Lập luận cho rằng “không ai được quyền đụng đến tôn giáo” tự nó đã có vấn đề về logic và nguyên tắc tự do tư tưởng.

Thứ nhất, tôn giáo không chỉ là niềm tin riêng tư. Nó có giáo luật, có cơ cấu quyền lực, có ảnh hưởng đến hôn nhân, giáo dục, chính trị và đạo đức xã hội. Bất cứ hệ thống nào tác động đến đời sống công cộng thì đều thuộc phạm vi có thể bị phân tích và phê bình. Không thể vừa tham gia vào không gian xã hội, vừa đòi miễn trừ khỏi phê phán.

Thứ hai, quyền tự do tôn giáo luôn đi kèm quyền tự do không tôn giáo và quyền tự do phê bình tôn giáo. Nếu một người có quyền truyền giảng đức tin của mình, thì người khác cũng có quyền chất vấn, phản biện hay bác bỏ đức tin đó. Tự do chỉ có ý nghĩa khi nó hai chiều.

Thứ ba, việc phê bình giáo lý hay cơ cấu quyền lực không đồng nghĩa với xúc phạm cá nhân tín đồ. Phân biệt giữa “ý tưởng” và “con người” là nguyên tắc cơ bản của tranh luận văn minh. Ý tưởng có thể sai và có thể bị chất vấn; nhân phẩm con người thì không.

Vì vậy, nói rằng “không được đụng đến tôn giáo” thực chất là yêu cầu một vùng miễn nhiễm khỏi lý trí. Mà bất cứ hệ tư tưởng nào chỉ tồn tại được khi không bị chất vấn, thì vấn đề của nó nằm ở chính nền tảng của nó, chứ không phải ở người đặt câu hỏi."

St

Chienslambao.blogspot.com





 



VÌ SAO ĐỨC TIN TÔN GIÁO KHÔNG PHẢI LÀ CHÂN LY?

Hãy tưởng tượng bạn bước vào một căn phòng tối om trong đêm khuya. Trên tường là hàng loạt ổ cắm điện, mỗi ổ mang một nhãn hiệu được viết rõ ràng: “Vô thần”, “Hồi giáo”, “Ấn Độ giáo”, “Phật giáo”, “Kitô giáo”, và vô số những nhãn khác. Bạn cắm phích cắm chiếc đèn bàn của mình vào ổ “Vô thần”, đèn không sáng. Bạn thử ổ “Hồi giáo” đèn vẫn tối. “Ấn Độ giáo”, “Phật giáo”… lần lượt đều như nhau. Cuối cùng, khi bạn cắm vào ổ mang nhãn “Kitô giáo”, bóng đèn bỗng bừng sáng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng ấm áp và cả một dòng năng lượng khiến căn phòng không chỉ sáng mà còn mang lại cảm giác an toàn, gần gũi.

Lúc ấy, lẽ tự nhiên, bạn sẽ không bao giờ rút phích cắm ra để thử lại bất kỳ ổ nào khác. Tại sao phải làm vậy? Bạn đã tìm thấy nguồn điện thực sự hoạt động. Bất kỳ hành động rút ra nào cũng chỉ là sự ngu ngốc, là đánh cược với bóng tối.

Nếu Kitô giáo quả thật là chân lý nghĩa là nếu đức tin ấy là kênh kết nối thực sự với một Đấng Toàn năng, siêu nhiên, Đấng nghe và đáp lời cầu nguyện, Đấng ban phát ân điển thì logic trên phải đúng đến mức không thể chối cãi. Những người đã “cắm phích” vào nguồn ấy sẽ không bao giờ rút ra. Họ đã nếm trải ánh sáng thực sự, hơi ấm thực sự, sức mạnh thực sự. Việc từ bỏ Kitô giáo, trong trường hợp này, sẽ tương đương với việc tự tay tắt đèn giữa cơn bão tố của cuộc đời.

Nhưng chính thực tế phũ phàng lại đang phản bác kịch liệt giả thuyết ấy.

Hàng triệu người kể cả những người từng là tín hữu nhiệt thành như tôi đã từng, từng làm chứng, từng truyền giáo, từng cảm nhận “sự hiện diện của Chúa” một cách mãnh liệt đang rút phích cắm khỏi ổ “Kitô giáo” mỗi ngày. Không phải trong bí mật, không phải trong im lặng, mà công khai, có hệ thống, và với tốc độ ngày càng tăng. Dữ liệu thống kê từ Pew Research, Gallup, và hàng loạt nghiên cứu xã hội học tôn giáo trên toàn cầu đều chỉ ra xu hướng rõ ràng: ở phương Tây, tỷ lệ người tự nhận là Kitô hữu giảm mạnh, ở châu Á, châu Phi và Mỹ Latinh, dù vẫn còn đông đảo, nhưng tỷ lệ “deconversion” (từ bỏ đức tin) và “nones” (không tôn giáo) đang tăng vọt trong giới trẻ. Những câu chuyện cá nhân: từ mục sư mất đức tin, từ nhà truyền giáo trở thành người vô thần, từ tín hữu trung thành công khai tuyên bố “tôi không còn tin nữa”, không còn là ngoại lệ, mà đã trở thành một dòng chảy không thể phủ nhận.

Và cách nhìn khác, còn lạnh lùng hơn: nếu bất kỳ tôn giáo nào là chân lý tuyệt đối, thì những người từng một lần “kết nối” với nó sẽ không bao giờ rời bỏ, trong khi những người đang mắc kẹt trong các tôn giáo sai lầm sẽ dần dần bị cuốn đi bởi lực hút của chân lý. Theo thời gian, chỉ còn lại duy nhất tôn giáo chân thật. Đó là quy luật chọn lọc tự nhiên của niềm tin.

Thế nhưng lịch sử loài người lại đang viết một câu chuyện hoàn toàn ngược lại. Kitô giáo, dù từng là đế chế tôn giáo hùng mạnh nhất hành tinh, đang co lại ở nhiều nơi, trong khi Hồi giáo, Phật giáo phục hưng, Ấn Độ giáo dân tộc chủ nghĩa, và đặc biệt là chủ nghĩa thế tục, khoa học, và chủ nghĩa nhân văn thế tục lại đang lan rộng. Nếu Kitô giáo là nguồn điện duy nhất thực sự, thì làm sao lại xảy ra cảnh này? Làm sao mà hàng triệu người đã từng “thấy ánh sáng” lại tự nguyện bước vào bóng tối? Làm sao mà những ổ cắm bị cho là “giả” lại vẫn tiếp tục cung cấp ánh sáng cho hàng tỷ người khác?

Câu trả lời duy nhất mà logic không thể né tránh là: vì ổ cắm mang nhãn “Kitô giáo” cũng chỉ là một trong số rất nhiều ổ cắm giả. Nó có thể sáng lên với một số người trong một thời gian nhờ tâm lý, cộng đồng, hy vọng, hoặc thậm chí là ngẫu nhiên, nhưng nó không phải là nguồn điện thực sự của vũ trụ. Ánh sáng mà nó mang lại không phải là ánh sáng của chân lý khách quan, mà chỉ là ánh sáng của niềm tin chủ quan, dễ tắt, dễ chuyển dịch.

Căn phòng vẫn tối nếu chúng ta rút phích. Nhưng có lẽ bóng tối ấy không phải là kẻ thù, mà là lời mời gọi chúng ta tìm kiếm nguồn sáng thực sự, dù nguồn sáng ấy có nằm ngoài mọi nhãn hiệu tôn giáo hay không.

*Clip nghệ thuật Kitô giáo (Con cừu là thú nhồi bông)

St

https://www.facebook.com/share/r/1HR4j6bVom/

Chienslambao.blogspot.com




SỰ THẬT VỀ NHÂN VẬT JESUS.

NHÂN VẬT GIÊSU TRONG KINH THÁNH CÓ THẬT SỰ LÀ NGƯỜI "CÓ LÒNG HIỀN HẬU VÀ KHIÊM NHƯỜNG" NHƯ ANH TA TỰ KHOE trong Matthew 11:29? Nếu...