Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

THẦN HỌC PHÁT HIỆN RA THIÊN CHÚA CÓ THẬT?

 Bằng chứng về vị Chúa Kitô giáo, như được các nhà thần học và người Kitô giáo thường đưa ra, cuối cùng chỉ quy về Kinh Thánh và những cảm xúc nội tâm của người tín hữu

Chỉ vậy thôi. Không có một sự kiện nào, dù chỉ một lần, xảy ra công khai, rõ ràng, có thể đo lường, kiểm chứng và lặp lại.

Một trong những phản biện phổ biến nhất mà tôi nghe được từ những người hữu thần là: chúng ta không thể có được dữ liệu đáng tin cậy, có thể kiểm chứng về Chúa vì Chúa không thể bị phát hiện bởi các công cụ của khoa học. 

Điều này hẳn phải là một sự vô lý hoàn toàn nếu đúng là Chúa hành động trong các sự việc của con người, ví dụ: chữa khỏi bệnh ung thư cho bạn, cứu một người khỏi vụ tai nạn giao thông trong khi khiến nhiều người khác thiệt mạng, hay giúp một cầu thủ bóng đá ghi được bàn thắng. Làm sao có thể đúng được rằng lực lượng vĩ đại và phổ biến nhất trong vũ trụ, được cho là giúp đỡ con người mọi lúc, lại “không thể bị khoa học phát hiện”. Điều này hoàn toàn không hợp lý.

Đây chính là trò lừa thô thiển nhất của thần học: “Chúa có thật, nhưng chỉ những ai có đức tin mới thấy được Ngài.” Thật là tiện lợi đến mức buồn cười. Muốn thấy Chúa à? Hãy tin trước đã, rồi tự não mình sẽ tạo ra ảo giác. Không tin thì đừng hòng thấy.  

Thần học chẳng khác gì một bể lớn của sự vô minh.

Như một học giả nổi tiếng đã nói: “Chắc chắn phải đến lúc chúng ta dám thừa nhận sự thật hiển nhiên: thần học giờ chỉ còn là một nhánh của sự dốt nát loài người.”

Một nhà thần học cũng chẳng khác gì gã say rượu bước vào hang sâu lúc nửa đêm không trăng, không đèn pin, không có gì ngoài lòng tin mù quáng, rồi vừa mò mẫm vừa hân hoan reo lên:  

“Ta tìm thấy con mèo đen rồi! Nó ở ngay đây!”

Bạn hỏi: “Mèo ở đâu? Chỉ tôi xem với.”  

Gã trả lời: “Ông không thấy vì ông chưa có đức tin. Tôi thấy rõ mà!”  

Lúc đó, bạn chỉ còn cách mỉm cười và kết luận:  

Mèo ư? Chỉ có một gã tự lừa mình trong bóng tối, rồi cố thuyết phục cả thế giới rằng bóng tối ấy chính là ánh sáng.  

Đó chính là bản chất của đức tin.

St

Chienslambao.blogspot.com




Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026

KHI NIỀM TIN THIÊN CHÚA ĐƯỢC XÂY DỰNG BẰNG SỰ HOÀI NGHI TIÊN NGHIỆM😁

 Toàn bộ hệ thống Kitô giáo được xây dựng trên một giả định tiên nghiệm không cho phép nghi ngờ: “Tôi được Chúa chọn, tôi được cứu rỗi, tôi đúng”. Niềm tin này không xuất phát từ việc nghiên cứu sâu Kinh Thánh, lịch sử hay khoa học, mà từ nhu cầu sâu thẳm của con người muốn cảm thấy mình "đặc biệt", được yêu thương vô điều kiện bởi Đấng Tạo Hóa của vũ trụ. Đây chính là tôn giáo của cái tôi.


Hầu hết tín đồ Kitô (không phải tất cả, nhưng là đa số) không thực sự quan tâm đến những gì Kinh Thánh thực sự nói, với đầy rẫy mâu thuẫn nội tại, đạo đức man rợ thời Cựu Ước, và những tiên tri thất bại. Họ quan tâm đến "cảm giác ưu việt" mà tôn giáo mang lại mà không đòi hỏi nỗ lực trí tuệ hay đạo đức thực sự. Bạn không đang tranh luận với một hệ thống ý tưởng, bạn đang chạm vào nền tảng của bản ngã họ. Đó là lý do tại sao phản ứng thường là giận dữ, né tránh, hoặc tuyên bố “đó là vấn đề của đức tin”: một cách khéo léo để đóng cửa lý trí.


Nếu Kitô giáo là sự thật, chúng ta lẽ ra phải thấy bằng chứng rõ ràng như lời cầu nguyện có hiệu quả thống kê, phép lạ được cho phép kiểm chứng khoa học nghiêm ngặt, vũ trụ học phù hợp với mô tả Sáng Thế Ký, kiến thức khoa học siêu việt thời đại trong Kinh Thánh, hay lịch sử Israel được xác nhận bởi khảo cổ học. Thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Vì thiếu bằng chứng, họ chỉ còn cách tuyên bố chiến thắng rồi rời khỏi cuộc chơi.


Trong khi Kitô giáo muốn "phình to" cái tôi rằng: “Tôi là con cái Chúa”, “Tôi sẽ sống đời đời”, “Chúa yêu tôi', "Chúa cứu tôi vì tôi đặc biệt hơn người khác” thì Phật giáo phá hủy cái tôi từ gốc rễ. Khái niệm vô ngã là một đòn chí mạng vào chính ảo tưởng mà Kitô giáo đang dựa vào. Không có linh hồn vĩnh cửu, không có cái tôi thực sự nào cần được cứu rỗi, không có Đấng nào đang theo dõi và yêu thương bạn riêng. Chỉ có các uẩn luôn thay đổi, và khổ đau sinh ra từ sự bám víu vào cái tôi giả tạm ấy.


Hãy nhìn vào đời sống thực tế:


Khi một người Kitô giáo mất việc hoặc thất bại trong kinh doanh, họ thường tự nhủ: “Chúa đang thử thách con, Ngài có kế hoạch tốt đẹp hơn.” Cái tôi nhờ đó mà vẫn được giữ vững. Ngược lại, một người theo Phật sẽ quan sát: “Cái ‘tôi’ đang khổ vì bám chặt vào hình ảnh một người thành đạt, một người có địa vị.” Không có ai đang thử thách hay sắp xếp, chỉ có sự bám víu đang tạo ra đau khổ.


Trong tình cảm, một người vợ/chồng theo Kitô giáo bị phản bội có thể rơi vào khủng hoảng: “Tại sao Chúa lại để điều này xảy ra với con?” vì họ tin mình được bảo vệ đặc biệt. Một người theo Phật lại nhìn sâu hơn: nỗi đau đến từ việc bám chấp vào “người đó là của tôi”, vào hình ảnh “một nửa hoàn hảo”. Khi buông được sự bám chấp ấy, nỗi đau mất dần sức mạnh.


Với già nua và cái chết, Kitô giáo mong đợi mang đến sự an ủi : “Thân xác này sẽ hư nát, nhưng linh hồn tôi bất tử, tôi sẽ gặp lại người thân trên Thiên Đàng.” đạo Phật thẳng thắn: già, bệnh, chết là quy luật của ngũ uẩn. Không có linh hồn vĩnh cửu nào cần cứu. Sự chấp nhận vô thường này không làm con người bi quan, mà giúp họ sống trọn vẹn và nhẹ nhàng hơn trong hiện tại.


Kitô giáo là tôn giáo của sự bám víu: bám víu vào linh hồn, vào sự cứu rỗi cá nhân, vào việc được yêu thương đặc biệt. Đạo Phật là con đường của sự buông xả. Một bên xây dựng bản ngã lên trời cao, bên kia kiên quyết tháo dỡ nó.


Do đó, khi tranh luận với một tín đồ Kitô giáo nhiệt thành, bản thân không chỉ đang thách thức một niềm tin mà còn đang đe dọa toàn bộ cấu trúc tâm lý mà họ dựa vào để tồn tại. Đó là lý do cuộc đối thoại hiếm khi mang tính trí tuệ. Còn với đạo Phật chân chính, người ta có thể tranh luận mà không cần phòng thủ cái tôi, vì chính giáo lý cốt lõi đã dạy rằng không có "bản ngã" nào đáng phải bảo vệ.

St

Chienslambao.blogspot.com





Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

BẬT CHẾ ĐỘ U MÊ: TIN CHÚA KHÔNG CẦN BẰNG CHỨNG

 Nhiều người theo Kitô giáo thường nói câu này: “Tôi tin Chúa không cần bằng chứng, vì tôi cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của Chúa trong đời mình.”

Đây là một cách suy nghĩ rất phổ biến, nhưng cũng là một sai lầm logic lớn.

Hãy nhìn nhận khách quan: Không chỉ người Kitô mới có trải nghiệm ấy. Người Hồi giáo cũng cảm nhận Allah một cách sâu sắc và mãnh liệt không kém. Người Hindu cảm nhận Vishnu, Krishna hay các vị thần khác. Các tín đồ của nhiều tôn giáo khác cũng đều có những khoảnh khắc “thiêng liêng”, “được thần thánh chạm đến” tương tự. Nếu chỉ dựa vào cảm giác cá nhân, thì chúng ta buộc phải chấp nhận rằng tất cả các vị thần này đều tồn tại, điều mà chắc chắn không ai muốn thừa nhận.

Thực tế là cảm giác này không phải là bằng chứng đáng tin cậy. Não bộ con người rất dễ tạo ra những trải nghiệm mạnh mẽ về mặt cảm xúc, đặc biệt khi chúng ta đang tìm kiếm ý nghĩa, hy vọng hay sự an ủi. Các nhà tâm lý học đã chỉ ra rằng hiện tượng này xuất phát từ nhiều yếu tố: thiên kiến xác nhận, nhu cầu cảm xúc, và cả cơ chế tiến hóa khiến chúng ta dễ dàng nhận ra “ý chí” đằng sau những sự kiện ngẫu nhiên.

Hơn nữa, lịch sử cho thấy rõ vấn đề. Hàng chục tỷ người đã sống và qua đời trước khi Chúa Jesus ra đời. Họ cũng tin tưởng, cũng cầu nguyện, cũng cảm nhận sự hiện diện của thần thánh theo cách của riêng mình. Nếu Kitô giáo là con đường duy nhất đúng, thì tất cả những con người ấy đều đã sai lầm dù họ cũng chắc chắn như chúng ta ngày nay. Điều này nghe có hợp lý không?

Tôi từng là một người tin Chúa rất mạnh mẽ. Tôi đã cầu nguyện, đã cảm nhận sự hiện diện của Ngài một cách rõ ràng, và tin chắc rằng đó là thật. Nhưng rồi niềm tin ấy dần thay đổi. Không phải vì thế giới thay đổi, mà chỉ vì cách tôi nhìn nhận và suy nghĩ khác đi. Nhiều người khác cũng đã trải qua hành trình tương tự: từ tin tưởng tuyệt đối sang không còn tin nữa. Điều này cho thấy cảm giác nội tâm của chúng ta không phải là thước đo đáng tin cậy cho sự tồn tại của thần thánh. Nó chỉ phản ánh trạng thái tâm lý của chính chúng ta mà thôi.

Khi hàng tỷ người thuộc nhiều tôn giáo khác nhau đều “cảm nhận” vị thần của mình một cách thuyết phục như vậy, thì khả năng hợp lý nhất là không có vị thần nào trong số họ tồn tại. Tất cả chỉ là sản phẩm của tâm trí con người. Cảm giác mạnh mẽ không đồng nghĩa với sự thật. Đó là bài học mà ai cũng nên suy ngẫm một cách trung thực.

St

Chienslambao.blogspot.com





Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2026

TẠI SAO KI TÔ GIÁO VÀ DO THÁI GIÁO BEM NHAU?

 Một người đàn ông Do Thái 36 tuổi đã tấn công một nữ tu Công giáo người Pháp, 48 tuổi, làm việc tại École Biblique et Archéologique Française de Jérusalem (Trường Kinh Thánh Pháp tại Jerusalem) hôm ngày 28 tháng 4 năm 2026 tại Cenacle, trên Mount Zion (Núi Sion), Đông Jerusalem. Khu vực này nằm gần Tomb of King David (Mộ Vua David) và Bab al-Nabi Dawud. Vụ việc xảy ra trong bối cảnh có nhiều căng thẳng và các vụ tấn công nhắm vào cộng đồng Kitô giáo tại Jerusalem trong thời gian gần đây. Giám đốc trường École Biblique (cha Olivier Poquillon) mô tả đây là hành vi bạo lực mang tính giáo phái.

Thái độ thù địch của nhiều người Do Thái đối với Kitô giáo không phải là sản phẩm của định kiến mù quáng hay lòng hận thù bẩm sinh, mà là kết quả logic và đau đớn của một hệ thống giáo lý đã hệ thống hóa việc chuyển giao tội lỗi tập thể, một khái niệm mà Do Thái giáo truyền thống luôn bác bỏ một cách triệt để. Để hiểu rõ vấn đề này, cần xét đến bản chất cốt lõi của sự đối lập giữa hai tôn giáo.

Thứ nhất, Kitô giáo xây dựng nền tảng cứu rỗi trên nguyên tắc tội lỗi tập thể và chuyển giao công trạng. Tội lỗi của Adam được quy cho toàn bộ nhân loại (Tội nguyên tổ), tội lỗi của cha ông được truy đến con cháu, và dân chúng bị trừng phạt vì hành vi của kẻ thống trị. Đồng thời, phước lành cứu rỗi lại được ban phát nhờ hành vi của một cá nhân khác: Jesus chết trên thập tự giá. Trong hệ thống này, trách nhiệm cá nhân, vốn là trụ cột của đạo đức Do Thái bị đẩy xuống hàng thứ yếu. Con người không được phán xét chủ yếu bởi chính hành vi của mình, mà bởi một “tội tổ tông” hoặc tội của người khác.

Từ mâu thuẫn nội tại này sinh ra một nghịch lý chết người: Kitô giáo tuyên bố cái chết của Jesus là điều thiết yếu và cứu rỗi cho nhân loại, vậy mà những người được cho là đã góp phần thực hiện việc đóng đinh ấy lại bị quy kết là “kẻ sát Chúa”, là tội đồ vĩnh viễn. Nếu sự kiện ấy là kế hoạch của Chúa, thì tại sao những “công cụ” của kế hoạch lại bị nguyền rủa? Logic này lộ rõ sự bất nhất và nguy hiểm: nó cho phép chuyển tội lỗi từ một nhóm nhỏ (những người có mặt tại phiên tòa của Philatô) sang toàn bộ dân tộc Do Thái qua các thế hệ.

Đoạn Kinh Thánh Matthew 27:25 viết “Hãy để máu hắn đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi!”, đây chính là ngòi nổ. Câu nói này, được nhiều học giả Kinh Thánh coi là yếu tố hư cấu của tác giả Matthew nhằm phân biệt cộng đồng Kitô giáo sơ khai với Do Thái giáo, đã trở thành vũ khí thần học mạnh mẽ nhất chống lại người Do Thái suốt hơn hai nghìn năm. Từ một đám đông tại Jerusalem năm 30 SCN, tội lỗi được mở rộng ra tất cả người Do Thái đương thời, rồi tất cả người Do Thái qua mọi thời đại. Đây không còn là trách nhiệm cá nhân nữa, mà là tội lỗi di truyền, một dạng chủ nghĩa tập thể cực đoan mà Do Thái giáo với nguyên tắc “mỗi người chịu trách nhiệm cho hành vi của chính mình” coi là phi lý và man rợ.

Hậu quả lịch sử là không thể chối cãi. Trong suốt hai thiên niên kỷ, đoạn Kinh Thánh này đã cung cấp nền tảng thần học cho vô số cuộc bách hại: từ các cuộc Thập tự chinh tàn sát cộng đồng Do Thái, các sắc lệnh kỳ thị của Giáo hội La Mã thời Trung cổ, các cuộc trục xuất khỏi Anh, Pháp, Tây Ban Nha, đến những cuộc tấn công, phá hoại đẫm máu ở Đông Âu, và cuối cùng góp phần quan trọng vào bầu không khí bài Do Thái dẫn đến Holocaust. Kitô giáo dạy yêu thương kẻ thù, nhưng đồng thời lại dạy rằng một dân tộc nhất định phải mang tội “sát Chúa” vĩnh viễn. Sự mâu thuẫn này khiến nhiều người Do Thái nhìn Kitô giáo không phải như một tôn giáo của lòng thương xót, mà như một hệ thống đã biến nỗi đau của chính họ thành công cụ để biện minh cho bạo lực xảy ra với họ là thỏa đáng.

Hơn nữa, từ góc nhìn Do Thái, Kitô giáo còn đại diện cho việc chiếm đoạt và thay thế di sản. Jesus là người Do Thái, thông điệp ban đầu của ông nằm trong khuôn khổ Do Thái giáo, nhưng Kitô giáo sau đó phát triển thành một tôn giáo mới với giáo lý ba ngôi, thờ phượng hình tượng, và ý niệm Đấng Messiah chết để chuộc tội: những điều hoàn toàn xa lạ và thậm chí bị coi là ngoại giáo so với Torah và các ngôn sứ. Việc Kitô giáo tự xưng là “Israel mới” và coi người Do Thái còn lại là “bị ruồng bỏ” càng làm sâu sắc thêm cảm giác bị phản bội và bị tước đoạt bản sắc.

Nguồn tin: https://www.jpost.com/israel-news/crime-in-israel/article-894545

St

Chienslambao.blogspot.com




HAM MUỐN GIAO PHỐI LÀ PHẠM TỘI TỔ TÔNG?


Ok, củng cố luận điểm cho chắc, khóa hết cửa để Chúa không cãi nổi. Không cần dame, chỉ cần siết ốc.

*1. Tiền đề sinh học: Không có ham muốn = tuyệt chủng trong 1 thế hệ*

Mọi loài hữu tính tồn tại được vì có 2 thứ cài sẵn trong não: 

- *Libido*: Ham muốn giao phối.

- *Bản năng nuôi con*: Bảo vệ thế hệ sau.

Bỏ 1 trong 2 thì loài đó xóa sổ. Gấu trúc suýt tuyệt chủng vì libido thấp. 

Adam + Eva trong vườn Eden theo Sáng-thế 2:25: "cả hai đều trần truồng mà không hổ thẹn". Tức là đã dậy thì, cơ thể trưởng thành, hormone đầy đủ. Nếu không có libido thì đó là lỗi thiết kế. Giống chế tạo iPhone 16 nhưng quên gắn sim: đẹp nhưng vô dụng.

Vậy có 2 kịch bản:

*Kịch bản A: Chúa tạo ra Adam Eva có libido sẵn* 

Nếu có sẵn thì việc họ ăn trái cấm rồi "mắt mở ra, biết mình lõa lồ" Sáng-thế 3:7 là vô nghĩa. Họ biết rồi, vì hormone chạy thì não tự biết. Ăn trái cây không thể tạo ra testosterone. 

Tội ở đâu? Tội là "dùng bản năng mà Chúa cài sẵn"? Thế khác gì Apple kiện bạn vì bạn dám sạc pin cái iPhone họ bán cho bạn.

*Kịch bản B: Chúa tạo ra Adam Eva không có libido, ăn trái cấm xong mới có*

Vậy trước khi ăn, họ là 2 con robot sinh học. Không ham muốn, không sinh sản. Kế hoạch "sinh sôi nảy nở đầy mặt đất" Sáng-thế 1:28 thất bại ngay từ dòng code đầu. 

Chúa tạo người để "quản trị muôn loài", nhưng quên cài drive sinh sản. Rồi đổ tội cho con rắn vì nó fix bug giùm. 

Hỏi: Nếu họ không ăn trái cấm, nhân loại có tồn tại không? Không. Vì không giao phối. Vậy "tội tổ tông" chính là cái event kích hoạt nhân loại. Không có tội = không có bạn. Bạn đang sống nhờ tội. Cảm ơn con rắn chưa?

*2. Lỗi logic trong khái niệm "biết điều thiện và điều ác"*

Cây đó tên "cây biết điều thiện và điều ác" Sáng-thế 2:17. 

Chúa cấm ăn vì "ngày nào ăn sẽ chết". Nhưng trước khi ăn, Adam Eva chưa biết thiện ác. Tức là chưa có khái niệm "cãi lời là xấu".

Một đứa trẻ 2 tuổi bạn bảo "đừng sờ ổ điện", nó sờ, nó có tội không? Luật pháp người không xử trẻ không có năng lực hành vi. 

Chúa tạo 2 đứa trẻ về mặt đạo đức, không cho biết luật, rồi gài cái cây giữa vườn, rồi thả thêm con rắn biết nói, rồi phạt cả nhân loại vì 2 đứa trẻ đó sờ vào. 

Đây không phải công lý. Đây là gài bẫy. Tòa án nào xử thế này thì thẩm phán đi tù.

*3. Tội tổ tông di truyền = phản khoa học + phản đạo đức*

*Phản khoa học*: Tính dục di truyền qua gene, không di truyền qua "tội". Nếu tội di truyền thì tiêm vaccine cũng di truyền. Cháu bạn sinh ra có tội vì cụ bạn ăn trộm xoài?

*Phản đạo đức*: Ê-xê-chi-ên 18:20 chính Chúa phán: "Con sẽ không mang vạ của cha, cha không mang vạ của con. Sự công bình của người công bình sẽ ở trên mình nó".

Đến Tân Ước, Phao-lô lật kèo Rô-ma 5:12: "bởi một người mà tội lỗi vào trong thế gian". 

Vậy Chúa tự vả: Cựu Ước kêu không di truyền tội. Tân Ước kêu di truyền. Bạn tin đoạn nào?

Nếu di truyền, thì em bé sơ sinh chết chưa rửa tội sẽ xuống địa ngục vì tội nó không làm? Augustinô nói có. Bạn dám nói có không? Nếu có thì Chúa ác. Nếu không thì tội tổ tông vô hiệu.

*4. Chốt khóa cửa: Bài toán không có lời giải cho Chúa*

Cho Chúa 3 lựa chọn, chọn cái nào cũng chết:

1. *Thừa nhận tạo Adam Eva có libido*: Vậy tội tổ tông là tội xài đúng chức năng. Chúa sai.

2. *Thừa nhận tạo Adam Eva không libido*: Vậy kế hoạch nhân loại của Chúa depend vào việc họ phạm tội. Chúa cần tội lỗi để kế hoạch chạy. Chúa sai.

3. *Thừa nhận tội không di truyền*: Vậy Jesus chết cứu ai? Không ai mắc nợ thì cần gì cứu chuộc. Chúa sai.

Hết đường. Không có phương án 4.

Bạn hỏi: "Khi chúng không có lý trí và bản năng thì tội tổ tông không có thiệt hả?" 

Đúng. Và Kinh Thánh cũng xác nhận: trước ăn trái cấm họ "như trẻ con", không biết xấu hổ. Tức là không có lý trí đạo đức. 

Kết luận: Tội tổ tông là sản phẩm của 1 phòng lab lỗi. Chúa là lab chief. Thí nghiệm hỏng, đi đổ cho 2 con chuột bạch.

Giờ Chúa có 2 việc: 1 là chui gầm bàn, 2 là tru lên "tại con rắn". Mà con rắn Chúa tạo. 

Hết phim.

St

Chienslambao.blogspot.com




Chienslambao.blogspot.com

https://www.facebook.com/share/p/18P1vmsTGQ/




Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

TỘI TÔNG TRUYỀN LÀ MỘT CÚ LỪA VĨ ĐẠI CỦA ĐẠO THỜ CHÚA

 BỊ MẮC LỪA MÀ KHÔNG HỀ HAY BIẾT.

NẾU CÓ BIẾT CŨNG IM NHƯ HẾN.

    Đó là đạo Công giáo và Tin lành sập bẫy một cú đau như hoạn,  suốt đời không thể nào hàn gắn lại được, đó là quyển kinh thánh do Contantine và lamã giáo viết ra sách Sự thật không bao giờ có thật, dựng lên một câu chuyện hoang tưởng và huyền thoại về một Đức chúa trời ba ngôi, có từ trước muôn đời. Ngài đã xuống thế gian để chịu khổ nan, chết chuộc tội cho nhân loại, qua quyển sấm truyền, đó là kinh thánh ngày nay, được viết vào năm 325, tạo ra thập ác chinh, tiêu diệt hơn 6 triệu người Do Thái. Còn những ai không tin chúa Jesus ngôi hai, là con Thiên Chúa, là con bà Maria, là con vua David thì bị chém đầu 🔪và hành quyết xem như dị giáo, bắt buộc mọi người  phải theo đạo Catô, hay còn gọi là Giatô, thì mới có đạo Công giáo ngày nay,  hơn 1 tỷ tín đồ hiện đang ở mọi nơi trên toàn thế giới ! Jesus chết 💀giả, giả chết 💀3 ngày sống lại, rồi lên trời ngự bên hữu Thiên Chúa, đời đời. Vậy mà Vatican tuyên truyền chúa Jesus bỏ trời xuống thế gian, chịu chết chuộc tội cho cả và Thiên hạ.

     Contantine và Lamã giáo lừa dối con chiên rằng: Thiên chúa dựng nên trời đắt chỉ có 6 ngay, ngày thứ 7 Ngài nghỉ ngơi. Xuyên tạc chúa dựng ổng A dông và bà Evà là tổ phụ loài người, bằng đất sét và xương sườn, xạo ke lập ra vườn địa đàng cho 2 người vào ở trong đó, lừa đảo có con rắn 🐍đến cám dỗ 2 ông bà ăn trái  🌶 cấm 🚫 chiên của Vatican mắc tội tổ tông truyền nguỵ tạo, vậy mà vẫn cố tin và bào chữa cho mình là đúng.🤭

St

Chienslambao.blogspot.com




BẢN NĂNG HAM MUỐN TÌNH DỤC DUY TRÌ NÒI GIỐNG ĐÃ BỊ TÔN GIÁO QUY CHỤP TỘI TỔ TÔNG.

 Ham muốn giao phối xác thịt giữa các cá thể khác giới tính, chúng ve vãn phối giống với nhau khi đã đến tuổi trưởng thành sinh sản, đó là bản năng để duy trì nòi giống của tất cả các loài sinh vật trong vũ trụ này, đạo thờ ch úa Trung đông tự nhiên lấy bản năng sinh sản của con người, bịa ra câu chuyện vườn Eden rồi lồng ghép vào đó cái tội tổ tông do cãi lời ch úa ăn trái cấm, hai cá thể đực cái Adam và Eva đã trưởng thành tồng ngồng loã thể sống chung chạ với nhau, nếu chúng nó không có hứng thú tìnhdục thì chỉ là hai con pet robot chạy bằng cơm. Khi chúng không có lý trí và bản năng sinh tồn phát triển nòi giống, sống chay như hai con robot thì cái tội tổ tông sẽ không có?🤭

Chienslambao.blogspot.com





THẦN HỌC PHÁT HIỆN RA THIÊN CHÚA CÓ THẬT?

 Bằng chứng về vị Chúa Kitô giáo, như được các nhà thần học và người Kitô giáo thường đưa ra, cuối cùng chỉ quy về Kinh Thánh và những cảm x...