Sự tàn khốc ngẫu nhiên và vô tình của tiến hóa khiến niềm tin vào một vị Thiên Chúa toàn năng, toàn tri và tràn đầy lòng thương xót trở nên gần như không thể duy trì được. Hãy nhìn vào bức tranh toàn cảnh: suốt hơn 3,5 tỷ năm, hàng triệu loài sinh vật đã tiến hóa, chỉ để rồi bị dập tắt hoàn toàn, rơi vào những ngõ cụt tiến hóa không lối thoát. Trong đó, ít nhất năm lần tuyệt chủng hàng loạt, những sự kiện kinh hoàng được gọi là "Big Five" đã xóa sổ từ 70% đến hơn 95% mọi loài đang tồn tại trên Trái Đất. Mỗi lần như vậy, sự sống gần như bị đẩy về điểm khởi đầu, rồi lại phải xây dựng lại từ đống tro tàn.
Những người tin vào Thiên Chúa Kitô giáo lại yêu cầu chúng ta chấp nhận rằng tất cả những thảm kịch ấy đều nằm trong kế hoạch hoàn hảo, đầy yêu thương của Đấng Tạo Hóa, Đấng đã dự kiến và cho phép, thậm chí hướng dẫn quá trình này từ thuở ban đầu. Chúa đã ngồi đó, chứng kiến hay thậm chí thiết kế việc hàng triệu loài chịu đựng đau đớn, tuyệt vọng, rồi biến mất mãi mãi, chỉ để cuối cùng, sau bao lần thử nghiệm thất bại và tàn sát hàng loạt, mới xuất hiện loài người, loài được cho là mục đích cao cả nhất của toàn bộ vở kịch dài đằng đẵng và đẫm máu ấy.
Hãy thử hình dung cụ thể: Thiên thạch khổng lồ lao xuống cách đây 66 triệu năm, kết thúc kỷ nguyên khủng long, mở đường cho động vật có vú thống trị. Liệu đó có phải là một nước cờ tài tình mà Thiên Chúa đã vạch sẵn từ trước khi Trái Đất hình thành? Và Chúa đã lặp lại kịch bản tương tự ít nhất bốn lần nữa, mỗi lần với một thảm họa toàn cầu khác nhau, khiến vô số sinh vật phải chịu đau đớn tột cùng trước khi chết đi? Hơn thế nữa, trong dòng chảy tiến hóa ấy, ý thức, khả năng nhận thức và cảm nhận nỗi đau dần dần xuất hiện, biến những con vật đáng thương thành những thực thể có thể "biết" mình đang đau đớn, khổ sở. Một vị Thiên Chúa toàn tri và toàn ái lại sắp đặt để nỗi đau không chỉ tồn tại, mà còn được cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết?
Chỉ riêng tổ tiên loài người của chúng ta, những sinh vật đã mang ý thức trong khoảng 6–7 triệu năm đã phải chịu đựng vô vàn thống khổ: bệnh tật, thiên tai, nạn đói, thú dữ, và cả sự tàn bạo từ chính đồng loại, tất cả đều hoàn toàn vô nghĩa, không cần thiết nếu có một Đấng Toàn Ái thực sự giám sát. Dưới lăng kính tự nhiên, một thế giới như vậy là điều dễ dự đoán: vô tâm, tàn nhẫn, ngẫu nhiên. Nhưng dưới sự "toàn ái" của Thiên Chúa? Điều đó là không thể nào.
Một vị Thiên Chúa toàn ái, thiện lành không thể cách nào logic dung hòa với sự tồn tại của đau khổ có ý thức, vô ích và quy mô khổng lồ như vậy. Với lịch sử tiến hóa của chúng ta đầy rẫy những bi kịch không thể biện minh. Thiên Chúa, nếu tồn tại, chỉ có thể là kẻ bất tài(không thể ngăn chặn), vô cảm (không quan tâm), hoặc cố ý tàn nhẫn(chủ động gây ra). Không có lối thoát logic nào khác. Vậy, khi đối diện với sự thật phũ phàng của quá khứ Trái Đất, thế giới quan nào hợp lý hơn: hữu thần hay tự nhiên? Câu trả lời dường như quá rõ ràng.
Sự thật của Kitô giáo phụ thuộc nặng nề vào thuyết sáng tạo, chỉ điều đó mới có thể mang những phẩm chất hoàn hảo được gán cho Chúa của họ. Thế nhưng, khi bằng chứng khoa học về tiến hóa ngày càng chồng chất và không thể chối cãi, nhiều Kitô hữu kể cả Giáo hội Công giáo cũng đã chấp nhận nó. Họ làm vậy mà không nhận ra, hoặc không dám đối diện sâu sắc, rằng mình đang ôm lấy một thế giới quan nội tại mâu thuẫn, thiếu nhất quán về mặt logic, và vì thế, về bản chất, là sai lầm.
https://vast.gov.vn/web/guest/tin-chi-tiet/-/chi-tiet/khanh-thanh-bao-tang-sinh-hoc-vien-khoa-hoc-su-song-tai-lam-%C4%91ong-147804-428.html
St
https://www.facebook.com/share/p/1F1Y1xUP6z/
Chienslambao.blogspot.com





















