Động đất, thấy cảnh một linh mục đang làm thánh lễ bỗng bỏ chạy thục mạng, bỏ lại bàn thờ và cả “sự hiện diện của Chúa” phía sau. Cảnh tượng ấy hài hước và trần trụi: ngay cả người được cho là gần gũi nhất với đấng tối cao cũng không dám đứng vững trước một cú rung nhẹ của vỏ Trái Đất. Đó chính là khoảnh khắc tôn giáo bị thực tế tát thẳng vào mặt.
Những người viết Kinh Thánh họ sống ngay trên vành đai địa chấn. Trung Đông nằm trên một trong những vành đai địa chấn quan trọng nhất thế giới, vành đai Alpide (còn gọi là vành đai Địa Trung Hải–Himalaya). Họ chứng kiến núi rung, đất nứt, nhà sập thường xuyên đến mức không thể không “giải thích”. Và cách giải thích duy nhất họ có là: Chúa đang giận. Không phải mảng kiến tạo Ấn-Úc đang cọ sát với mảng Á-Âu. Không phải năng lượng tích tụ hàng trăm năm được giải phóng trong vài chục giây. Mà là một ông Chúa trên trời đang cáu kỉnh vì loài người đang làm điều gì ông ta thấy khó chịu!
Hãy xem họ viết gì:
Sách Job 9:5-6 – Chúa nhấc núi lên như nhấc cái ghế, làm cột trụ Trái Đất run rẩy vì cơn giận.
Thực ra là: núi đang bị nén và trượt theo quy luật cơ học, chẳng cần ai “giận” cả.
Thánh vịnh 18:7, 77:18, 97:4-5 – Đất run vì Chúa giận, núi chảy như sáp trước mặt Ngài.
Dịch ra là “Chúng tôi không hiểu địa chấn học, nên đổ hết cho Chúa trời.”
Sãh Isaiah, Jeremiah, Ezekiel, Nahum… tất cả đều lặp lại cùng một công thức: động đất = sự hiện diện đáng sợ của Chúa. Người ta chạy vào hang đá không phải vì sợ sóng địa chấn, mà vì sợ “vinh quang của Ngài”. Nghe vừa bi tráng vừa ấu trĩ.
Đến tận Tân Ước, Hebrews 12 vẫn còn đe dọa: lần trước Chúa chỉ lắc Trái Đất, lần sau Ngài sẽ lắc cả trời. Như thể vũ trụ là một cái lồng ấp mà ông Chúa đang ngồi trên đó dọa trẻ con.
Cứ mỗi lần mặt đất rung, người xưa lại ngồi đoán: lần này Chúa giận vì tội gì đây? Ăn thịt heo? Nói xấu Chúa? Hay chỉ đơn giản là hoài nghi Chúa tồn tại? Và đến tận ngày nay, sau khi khoa học đã giải mã gần như toàn bộ cơ chế động đất, bão, dịch bệnh, vẫn còn rất nhiều người nghiêm túc tuyên bố rằng Chúa đang trừng phạt vì LGBT, vì phá thai, vì sự phát triển của chủ nghĩa vô thần...vì không đủ tiền quyên góp. Họ nhìn thấy một linh mục bỏ chạy trong thánh lễ rồi vẫn cố gắng giải thích rằng đó là “thử thách đức tin”, chứ không phải là phản xạ sinh tồn bình thường của một sinh vật hữu cơ trước nguy hiểm vật lý.
Điều này nói lên một sự thật đơn giản: tôn giáo, ít nhất ở tầng giải thích hiện tượng tự nhiên, chính là sản phẩm của sự bất lực nhận thức. Khi không hiểu, người ta bịa ra Chúa trời. Khi sợ, người ta quy cho Chúa trời. Khi muốn kiểm soát người khác, người ta mượn miệng Chúa trời. Và mỗi lần Trái Đất chỉ cần rùng mình một cái, cả hệ thống giải thích ấy lại lộ ra sự mỏng manh đến mức một linh mục cũng phải mất dép.😁🤭
St
https://www.facebook.com/share/p/1Bw4F68quZ/
Chienslambao.blogspot.com

















































