Thứ Tư, 14 tháng 1, 2026

SỰ TỒN TẠI CỦA THÁP OBELISK AI CẬP, BẰNG CHỨNG CHO THẤY CÁC CÂU CHUYỆN TRONG KINH THÁNH SÁNG THẾ LÀ HƯ CẤU.

 

1. Tính liên tục của nền văn minh Ai Cập và vấn đề Đại Hồng Thủy

Theo cách tính niên đại truyền thống dựa trên gia phả trong Kinh Thánh, trận Đại Hồng Thủy được cho là đã xảy ra vào khoảng năm 2348 TCN, tiêu diệt toàn bộ nhân loại và xóa sạch mọi nền văn minh, chỉ còn lại gia đình ông Nô-ê để tái lập thế giới.

Tuy nhiên, khảo cổ học và sử học về Ai Cập cổ đại cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Các công trình kiến trúc đá khổng lồ như kim tự tháp được xây dựng trong thời kỳ Cựu Vương quốc (khoảng 2686–2181 TCN), tức là trước và sát với mốc thời gian Đại Hồng Thủy theo Kinh Thánh. Sau giai đoạn này, kỹ thuật tạc đá nguyên khối tiếp tục phát triển liên tục và đạt đến đỉnh cao với các cột tháp Obelisk trong Trung và Tân Vương quốc.

Quan trọng hơn, không chỉ kiến trúc mà cả hệ thống văn tự, hồ sơ hành chính, nghi lễ tôn giáo và danh sách các triều đại Ai Cập đều cho thấy sự phát triển liên tục, không có bất kỳ khoảng trống nào tương ứng với một biến cố hủy diệt toàn cầu. Khảo cổ học cũng không ghi nhận lớp trầm tích địa chất nào có thể được diễn giải là dấu vết của một trận lụt toàn cầu vào thời điểm này.

Nếu thực sự đã xảy ra một thảm họa toàn cầu tiêu diệt toàn bộ nhân loại và xóa sạch các nền văn minh, thì sự gián đoạn sâu sắc trong văn hóa vật chất, dân cư và hành chính là điều không thể tránh khỏi. Thực tế, Ai Cập cổ đại không cho thấy bất kỳ dấu hiệu nào như vậy.

2. Sự đa dạng ngôn ngữ và kỹ thuật trước câu chuyện Tháp Babel

Câu chuyện Tháp Babel trong Sách Sáng Thế mô tả một thời kỳ mà toàn thể nhân loại chỉ sử dụng một ngôn ngữ duy nhất và cư trú tại một khu vực duy nhất, cho đến khi bị phân tán và chia rẽ ngôn ngữ.

Trái lại, các bằng chứng khảo cổ và ngôn ngữ học cho thấy rằng ngay từ thiên niên kỷ thứ ba TCN, người Ai Cập đã sở hữu một hệ thống chữ viết riêng (chữ tượng hình), một tôn giáo bản địa phát triển (với các thần như Ra, Osiris, Horus), cùng các kỹ thuật xây dựng và tạc đá nguyên khối hoàn toàn khác biệt với kỹ thuật xây gạch nung của khu vực Lưỡng Hà.

Sự khác biệt rõ rệt và ổn định này không chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn mà kéo dài qua nhiều thế kỷ, cho thấy các truyền thống ngôn ngữ, tôn giáo và kỹ thuật đã hình thành độc lập và phát triển lâu dài. Điều này rất khó dung hòa với một kịch bản trong đó toàn bộ nhân loại chỉ vừa mới tản lạc từ một trung tâm duy nhất chỉ vài thế hệ trước đó.

3. Obelisk và bằng chứng vật chất so với văn chương thần học

Các cột tháp Obelisk Ai Cập là những khối đá nguyên khối nặng hàng trăm tấn, có thể được đo đạc, định niên đại và phân tích bằng các phương pháp khoa học hiện đại. Chúng phản ánh trình độ kỹ thuật, tổ chức xã hội và tôn giáo của một nền văn minh tồn tại và phát triển trong một bối cảnh lịch sử cụ thể.

Ngược lại, Sách Sáng Thế ngày nay được nhiều học giả Kinh Thánh hiện đại xem là một dạng mythic–theological narrative (truyện thần học nguồn gốc), nhằm giải thích nguồn gốc thế giới, con người, tội lỗi và mối quan hệ giữa Thiên Chúa và nhân loại. Mục đích của văn bản này mang tính thần học và đạo đức, chứ không phải là ghi chép lịch sử theo nghĩa khoa học hiện đại.

Vì vậy, việc đặt các câu chuyện trong Sáng Thế ngang hàng với các bằng chứng vật chất như Obelisk, kim tự tháp, văn tự cổ và dữ liệu địa chất là một sự nhầm lẫn về thể loại và phương pháp.

Kết luận

Sự tồn tại và phát triển liên tục của nền văn minh Ai Cập — thể hiện qua kiến trúc đá nguyên khối, hệ thống chữ viết, hồ sơ hành chính và truyền thống tôn giáo — cho thấy:

 • Lịch sử nhân loại cổ xưa và phức tạp hơn rất nhiều so với các mốc niên đại được suy ra từ gia phả Kinh Thánh.

 • Không có bằng chứng khoa học hay khảo cổ nào cho thấy đã từng xảy ra một trận lụt toàn cầu xóa sạch các nền văn minh lớn như Ai Cập trong ít nhất 5.000 năm qua.

Do đó, đối với đa số các nhà khoa học và sử học hiện đại, các câu chuyện trong Sách Sáng Thế có giá trị văn hóa và thần học sâu sắc, nhưng không thể được sử dụng như dữ liệu lịch sử hay khoa học để thay thế cho những bằng chứng vật chất cụ thể như các cột tháp Obelisk Ai Cập.

Nguồn tham khảo

 • Chronology of Ancient Egypt – British Museum

 • The Origin of Egyptian Obelisks – World History Encyclopedia

 • Linguistic Development in Ancient Egypt – University College London

 • Genesis as Myth – BioLogos Foundation

 • Geological Evidence and the Great Flood – National Center for Science Education

St

Chienslambao.blogspot.com



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

SỰ TỒN TẠI CỦA THÁP OBELISK AI CẬP, BẰNG CHỨNG CHO THẤY CÁC CÂU CHUYỆN TRONG KINH THÁNH SÁNG THẾ LÀ HƯ CẤU.

  1. Tính liên tục của nền văn minh Ai Cập và vấn đề Đại Hồng Thủy Theo cách tính niên đại truyền thống dựa trên gia phả trong Kinh Thánh, t...