Thứ Ba, 13 tháng 1, 2026

Câu chuyện Áp Ra Ham và Xì Pam thiên chúa.

 Ông Abraham trằn trọc, cố giấu tiếng thở dài. Vợ ông, bà Sarah, phát bực. Bà ngồi dậy, lay người ông vặn hỏi "chuyện gì? Có chuyện gì mà cả ngày ông cứ thở dài, ăn bát cơm cũng bỏ dở. Đến khuya rồi còn suy nghĩ cái gì hả?" 

Bà chợt im lặng khi thấy ông chồng ngồi dậy, nước mắt lưng tròng. Ông thú nhận với bà "Sáng nay, tôi đi uống cà phê với chúa. Chả biết làm sao mà ngài ấy lại bảo là muốn tôi ngày mai mần thịt thằng Isaac để hiến tế cho ngài." 

Bà Sarah như chết điếng trong người. Bà hỏi đi hỏi lại chồng, nhưng Abraham chỉ kể đi kể lại có nhiêu đó. Bà đay nghiến ông "tại sao ông không hỏi chúa lý do? Ông qua lại với chúa bao nhiêu lần rồi, 2 người thân thiết lắm cơ mà. Chuyện lớn như thế mà ông im lặng vâng lời sao?"

Ông Abraham đáp "bà biết mà, nói thân thiết thế thôi, chứ chúa cũng ghê gớm lắm, nên tôi không dám hỏi lại. Tôi làm thân với chúa để còn có thể giữ mạng sống cho mình mà."

"Rồi ông lo giữ cái mạng của ông, để mặc vợ con ông ra sao cũng được hả?" Bà giận quá, táng vào đầu ông một cái. Rồi Sarah chợt nhớ ra "hôm bữa, chúa đòi tiêu diệt thành Sodom, chẳng phải chính ông đã tranh luận với chúa khi hỏi nếu có 50 người công chính ở đó, hoặc 40, hoặc 30 người, … thì chúa có tiêu diệt thành Sodom không? Và chẳng phải chúa đã trả lời ông là không đấy sao? Sao ông lại bạo gan để bảo vệ những người không quen biết khỏi sự khủng bố của chúa, còn thằng con trai duy nhất thì ông mặc kệ? Ông nghĩ sao mà có thể tự tay mần thịt nó dâng cho chúa? Nếu ông làm thế, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông."

Abraham ôm mặt "tôi biết phải làm sao đây?" Bà Sarah gắt "lý do gì để ông ta đòi hỏi chuyện đó, ông có đoán được không?"

Abraham ậm ừ "tôi đoán chúa muốn thử lòng tôi, xem tôi có trung thành tuyệt đối với ngài không."

Vợ ông trong lúc rối bời, nhưng cũng vẫn còn khôn ngoan "ông nghĩ sao? Chúa tự xưng là đấng toàn trí, thấu rõ lòng người. Chúa thừa biết ông trung thành, sao còn muốn thử lòng ông? Chúa biết hết quá khứ vị lai, nếu ông nghe theo lời chúa và giết con, hoặc không nghe lời chúa để cứu con mình, thì chúa cũng vẫn biết trước. Vậy thì còn phải thử thách ông làm gì?"

Abraham nghĩ ngợi rồi nói "chuyện thử thách lòng trung thành cũng là cách mà bề trên như chúa thường làm để thao túng tâm lý những kẻ dưới như chúng ta. Tôi hy vọng nếu như vậy thì chúa cũng không hẳn muốn tôi giết thằng Isaac. Chỉ cần tôi… à mà thôi, không cần nói." 

Bà Sarah nghe thì hiểu ông Abraham có thể sẽ chỉ giả vờ giết Isaac, và nếu chúa thấy ông thể hiện lòng trung thành rồi sẽ tha cho Isaac khỏi phải chết. Tuy nhiên, bà cũng không hết lo lắng. Bà không biết rằng Abraham có dự định khác. Ông tự trách mình không nghĩ ra cách ấy sớm, mà lại vì quá sợ hãi đến nỗi nghĩ mình sẽ tự tay giết con. Nghe lời vợ phân tích, ông mới nhận thấy mình thật đớn hèn, sợ chúa đến lú lẫn, quên mình trong vâng phục đến nỗi mất cả trí khôn. Ông dự định sẽ xin chúa để ông tự hiến tế bản thân, và để cho Isaacđược sống.

Sáng sớm, Abraham dắt Isaac lên núi. Đi được một đoạn, ông bảo đám đầy tớ về nhà, còn hai cha con đi tiếp. Isaac thấy lạ, nhưng ông bảo Isaac hãy cứ đi với ông. Đến lưng chừng núi, ông dọn dẹp và làm một bàn thờ tạm. Isaac hỏi "cha ơi, cha nói mình lên núi làm lễ toàn thiêu hiến tế cho chúa, nhưng sao con không thấy cha đem theo chiên cừu, lại cho gia nhân về nhà hết?" Abraham trả lời "cha con chúng ta không phải lo. Cứ để chúa lo." Isaac lo lắng hỏi lại "tại sao chúng ta lại hiến tế cho chúa thứ mà chúa sẽ đưa? Nếu chúa có rồi thì cần gì mình phải hiến tế. Thôi, con về nhà đây." 

Thực ra, bà Sarah đã dặn trước Isaac rằng không được ở trên núi lâu; hôm nay nếu thấy có chuyện gì lạ, thì tìm mọi cách để chạy về nhà ngay. Thế là Isaac để cha ở lại, một mình ba chân bốn cẳng chạy về với mẹ.

Còn lại một mình, Abraham thở hắt ra, nhẹ nhõm. Nhỡ như chúa không chấp nhận ông tự hiến thì cũng chẳng lấy mạng Isaac ngay được. Chẳng mấy chốc, sứ thần của chúa xuất hiện, đi đến hỏi "sao ngươi chỉ đến có một mình?" Abraham đáp "Isaac vừa mới bỏ chạy đi mất, nhưng nó chỉ là một thằng bé, nó còn cả tương lai phía trước. Tôi xin chúa lấy mạng tôi thay vì nó."

Thiên thần bực mình nói "Chà, có phải ngươi muốn đặt chúa vào chuyện đã rồi, nên bày trò để cho nó chạy thoát rồi xin tha mạng nó đổi lấy cái mạng của ngươi hay không? Ai thèm cái mạng già của ngươi hả? Chuyện này ta không tự quyết được, để ta hỏi chúa cái đã."  

Nói rồi, thiên thần móc điện thoại ra, bấm số hotline "Alo, chúa ạ. Abraham bảo là Isaac chạy mất rồi, nên không hiến tế nó được. Dạ, dạ, em cũng không rõ là thế nào, nhưng Abraham còn nói là để ổng thế mạng cho nó. Dạ, vâng, ổng già khú đế rồi ạ, ốm nhom ốm nhách. Thế thôi ạ? À dạ, em biết chúa đói rồi, để em kiếm món khác thay thế ngay ạ."

Thiên thần cúp máy, quay lại với Abraham, thì đột nhiên thấy đằng xa có một con dê bị vướng sừng vào bụi cây. Sứ thần chúa nghiêm mặt mắng Abraham "chúa thượng rất thất vọng về ngươi. Để chuộc lỗi, ngươi hãy bắt con dê ở đằng kia, giết nó, lấy máu tưới lên bàn thờ, mỡ thì đốt làm hỏa tế thành hương thơm đẹp lòng Dê-hô-va. Xong việc, ngươi hãy ra về. Ta sẽ tâu lại với chúa để tha tội cho ngươi." 

Chuyện cổ Do Thái về sau chép rằng con dê hôm đó thịt thơm ngon đến nỗi Dê-hô-va không chỉ tha tội cho Abraham mà còn phong cho ông ta làm tổ phụ của những người tin. Chúa thật ra cũng rất là "xôi thịt" nha các bạn. Không tin thì các bạn cứ đọc kinh thánh. Chuyện ở trên tôi chép là thật, các bạn đọc kinh thánh sẽ thấy hơi khác một tý, nhưng không quan trọng. Điều quan trọng là nhờ đọc kinh thánh, chúng ta nhìn nhận ra bản chất tào lao của chúa, phải không nào?🤭😁😁😁

St

https://www.facebook.com/share/p/17fX4GE4eq/

Chienslambao.blogspot.com





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Câu chuyện Áp Ra Ham và Xì Pam thiên chúa.

 Ông Abraham trằn trọc, cố giấu tiếng thở dài. Vợ ông, bà Sarah, phát bực. Bà ngồi dậy, lay người ông vặn hỏi "chuyện gì? Có chuyện gì ...