Khi loài người đã chế tạo ra máy bay phản lực, tàu vũ trụ, tên lửa Falcon Heavy của SpaceX có thể tái sử dụng, thậm chí đang chuẩn bị cho các sứ mệnh đến sao Hỏa… thì vẫn có hàng triệu người nghiêm túc tin rằng Đấng Kitô sẽ “cưỡi ngựa trắng” (Khải Huyền 19:11) để trở lại thế gian.
Điều này giống như bạn mong chờ Elon Musk cưỡi một chiếc xe ngựa gỗ kéo bởi ngựa, thay vì ngồi trên phi thuyền Starship.
Kinh Thánh không chỉ dừng lại ở thời đại của nó, nó bị giới hạn hoàn toàn bởi kiến thức của thời đại đó.
Chúa Jesus nói về “cánh đồng” (Matt 24:18), “mái nhà” (Matt 24:17), “cối xay” (Matt 24:41), “đèn dầu” (Matt 25): những hình ảnh hoàn toàn thuộc về xã hội nông nghiệp Palestine thế kỷ 1.
Các tiên tri mô tả chiến tranh bằng cung tên, kiếm, ngựa, chiến xa... Không một lời nào nhắc đến súng ống, bom nguyên tử, drone, hay vệ tinh.
Khải Huyền miêu tả tương lai rằng “Babylon lớn” sụp đổ trong một giờ, khói bốc lên, các thủy thủ than khóc… hoàn toàn phù hợp với một đế chế cổ đại ven biển, chứ không phải với một nền kinh tế toàn cầu hóa dựa trên chuỗi cung ứng, internet và tài chính số.
Nếu một vị Chúa toàn tri, toàn năng, vượt thời gian thực sự truyền cảm hứng cho các tác giả Kinh Thánh, tại sao Chúa lại không tiết lộ dù chỉ một khái niệm nhỏ vượt qua giới hạn kiến thức của thế kỷ 1? Tại sao không có một câu nào kiểu như: “Con người sẽ bay trên những cỗ máy bằng kim loại nặng hơn không khí”, hoặc “Các ngươi sẽ nói chuyện với nhau qua khoảng cách hàng nghìn dặm bằng giao thức vô hình”?
Thay vào đó, chúng ta chỉ thấy những hình ảnh cực kỳ địa phương, thời đại, và mang nặng dấu ấn văn hóa Trung Đông cổ đại. Điều này hoàn toàn phù hợp với bối cảnh rằng Kinh Thánh là sản phẩm của con người thời đó, chứ không phải lời của một vị Chúa siêu việt.
Họ bảo Kinh Thánh không phải là sách khoa học. Đúng vậy. Nhưng khi họ dùng Kinh Thánh để nói về tương lai, về sự trở lại của Chúa, về ngày tận thế thì họ lại đòi hỏi chúng ta phải tin nghiêm túc vào những chi tiết cực kỳ cụ thể và... cực kỳ lỗi thời về phương tiện di chuyển của Đấng Christ. Nếu Chúa muốn dùng ngựa trắng năm 30 CN, thì đến năm 2026 Jesus vẫn dùng ngựa trắng?
Thực tế là: Khi khoa học tiến bộ, hình ảnh về Chúa cũng phải “tiến bộ” theo. Thời Trung cổ Chúa ngồi trên ngai vàng giữa các tầng trời. Thời hiện đại, nhiều người Kitô giáo “tiến bộ” lại bảo Chúa là “lực lượng” hay “năng lượng vũ trụ”. Thời Trung cổ, Thiên đàng là một địa điểm có thật ngoài bầu trời và bây giờ lại biến thành một trạng thái siêu việt...Họ liên tục di chuyển mục tiêu để Kinh Thánh không bị khoa học và lý trí vạch trần.
Sự thật là: Tri thức trong Kinh Thánh không vượt qua giới hạn của những người chăn cừu, ngư phủ, và thầy ký Do Thái sống cách đây hơn 2000 năm. Nó phản ánh chính xác thế giới quan, công nghệ, và nỗi sợ hãi của họ chứ không phải của một Đấng Tạo Hóa biết trước máy bay, internet, AI, và du hành vũ trụ. Việc vẫn tin rằng “Chúa sẽ cưỡi ngựa trắng trở lại” trong khi bạn đang dùng điện thoại thông minh để đọc những lời đó, là minh chứng sống động nhất cho thấy niềm tin tôn giáo thường không phải dựa trên bằng chứng, mà dựa trên sự gắn bó cảm xúc, truyền thống, và khả năng của bộ não con người trong việc giữ niềm tin mâu thuẫn.
Khoa học không luôn cập nhật liên tục để phù hợp với thực tế mới. Nó tự sửa sai và tiến bộ.
Kinh Thánh thì ngược lại: con người phải liên tục “giải thích”, “biểu tượng hóa”, “ngữ cảnh hóa” để nó không bị thực tế đè bẹp.
Đó chính là sự khác biệt giữa thần thoại và kiến thức.
St
Chienslambao.blogspot.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét