Tôi không tin vũ trụ được một Đấng Tạo Hóa nào đó dựng nên. Ý tưởng cho rằng “mọi thứ phức tạp đều phải có người tạo ra” nghe có vẻ hợp lý theo kiểu suy nghĩ thông thường của con người, nhưng thực ra đó chỉ là thói quen tâm trí cũ kỹ. Chúng ta nhìn thấy một chiếc đồng hồ tinh xảo thì nghĩ ngay phải có người thợ làm ra nó. Từ đó, nhiều người suy ra vũ trụ phức tạp đến mức này chắc cũng phải có một “Đấng Thiết Kế” vĩ đại. Nhưng đây chính là chỗ sai lầm lớn nhất.
Các nhà hiền triết cổ xưa đã đưa ra những lập luận trí tuệ thông thái nhưng khoa học còn đi xa hơn. Họ nhận ra rằng vũ trụ không phải được “làm ra” mà chỉ đơn giản là xuất hiện, với những hiểu biết hiện đại về vật lý lượng tử và vũ trụ học, khoa học khẳng định rõ ràng hơn: vũ trụ hoàn toàn có thể tự sinh ra từ chính những quy luật tự nhiên, không cần bất kỳ bàn tay siêu nhiên nào can thiệp.
Giả sử chúng ta tạm chấp nhận lập luận cũ rằng “vũ trụ phải được tạo ra”, thì chúng ta cũng nên áp dụng luôn logic thông thường về người tạo ra nó. Nếu chúng ta cho phép một vị thần có thể tồn tại vĩnh cửu mà không cần ai tạo ra, thì tại sao chúng ta lại không cho phép chính thực tại hay vũ trụ cũng có thể tồn tại theo cách tương tự? Việc có ý thức hay không có ý thức không làm cho việc “tự tồn tại” trở nên dễ chấp nhận hơn. Đẩy vấn đề sang Chúa chỉ là cách trì hoãn, không giải quyết được gì. Câu hỏi “Ai tạo ra Chúa?” vẫn còn nguyên đó.
Việc thừa nhận vũ trụ không do ai tạo không phải là bi quan hay vô nghĩa. Ngược lại, đó là một sự giải thoát. Nó phá bỏ ranh giới giả tạo giữa Đấng Tạo Hóa và tạo vật, giữa “ta” và “vũ trụ”. Chúng ta không phải là những sinh vật bé nhỏ bị ném vào một thế giới do người khác làm ra. Chúng ta chính là sự biểu hiện của thực tại ấy: đang tự nhận biết chính mình qua hình thức con người.
Vũ trụ không được tạo.
Nó chỉ đơn giản là xuất hiện.
Và trong sự xuất hiện ấy, không cần người ban phát, không có kẻ chịu ơn. Chỉ có sự toàn vẹn im lặng, sâu thẳm vô cùng.
St
Chienslambao.blogspot.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét