Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

CÓ HAY KHÔNG JESUS LÀ HẬU DUỆ DÒNG DÕI CỦA VUA DAVID?

 Tạm gác lại câu hỏi liệu David có thực sự tồn tại hay chỉ là sản phẩm của truyền thuyết dân tộc. Giả sử ông ta là nhân vật lịch sử, thì chúng ta đang đối diện với một trường hợp cực kỳ lạ lùng: một con người được Kinh Thánh tôn vinh là “người theo lòng Chúa”, “trái tim hoàn hảo với thiên Chúa”, nhưng lại sở hữu hồ sơ tội ác dày đặc đến mức nếu sống ở thời hiện đại, ông ta sẽ bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy tố vì tội ác chống lại nhân loại mà không cần tranh cãi.

Điều trớ trêu nhất là: chính vì dòng dõi của Đấng Messiah phải xuất phát từ David, nên các sách Tân Ước đã vất vả dựng lên cây gia phả để Jesus là hậu duệ của ông này, dù theo logic của chính họ, Jesus không có cha ruột. Thế là họ buộc phải biến một kẻ sát nhân hàng loạt, ngoại tình, phản bội, tàn bạo thành “người của Chúa”. Một nỗ lực vừa bi thảm vừa buồn cười.

Đọc kỹ Cựu Ước, chúng ta thấy David không đơn thuần là người “có khuyết điểm”. Ông ta là một cỗ máy giết chóc được Chúa ban phước. Ông giết Goliath, chặt đầu mang về làm chiến lợi phẩm. Ông thi đua giết người với Saul đến mức Kinh Thánh ca ngợi bằng hình ảnh các phụ nữ phải hát vang: “Saul giết hàng ngàn, David giết hàng vạn”. Để cưới vợ, ông mang dâng 200 da quy đầu của người Philistines như của hồi môn: một hành động vừa man rợ vừa thô tục. Ông ra lệnh “không để lại người nam nữ nào sống” ở những vùng ông chinh phạt. Ông tra tấn tù binh, bắt dân thường làm nô lệ, giết con cháu của Saul để dẹp hậu họa, và thậm chí dùng xác người treo lên cao để cảnh cáo.

Đỉnh điểm của sự đạo đức giả là vụ Bathsheba. Thấy vợ người khác tắm, ông sai người đưa về, rồi ngủ với cô, rồi sắp đặt cho chồng cô: Uriah – chết ở tuyến đầu chỉ để che đậy tội lỗi. Kinh Thánh cố gắng giảm nhẹ bằng cách nói “chỉ có mỗi việc này là ông làm sai”. Còn tất cả những cuộc tàn sát, hãm hiếp, phản bội khác đều được xem là “đúng đắn trong mắt Chúa”.

Thật khó tìm được sự mỉa mai nào cay đắng hơn: một vị Chúa được cho là công bình, thánh khiết, lại “yêu quý” David hơn bất kỳ ai. Ngài “ngự trên” ông, “ở cùng” ông, “ban cho ông chiến thắng” trên đống thi thể của kẻ thù. Khi David nhảy múa gần như khỏa thân trước dân chúng, ai dám phê phán (như Michal) thì bị phạt vô sinh. Khi David già yếu, người ta phải tìm trinh nữ hầu hạ để sưởi ấm thân xác: một chi tiết vừa nhếch nhác vừa buồn cười trong cuốn sách mà người ta gọi là thiêng liêng.

Người ta vẫn hay nói: “Hãy noi gương David”. Nếu thật sự làm theo, một tín đồ phải tự hỏi trong mọi hoàn cảnh: “David sẽ làm gì?” – nghĩa là: giết bao nhiêu người thì vừa, nên phản bội ai, và làm sao để Chúa vẫn hài lòng sau khi mình vừa ngoại tình và ám hại chồng người ta?

Đây không phải là vấn đề “con người yếu đuối”. Đây là vấn đề cốt lõi của đạo đức tôn giáo. Khi tấm gương đạo đức cao nhất của một tôn giáo, mà đức tin lại là một kẻ cơ hội, tàn nhẫn, máu me và dâm đãng được che đậy bằng lớp sơn “đức tin mạnh mẽ”, thì toàn bộ hệ thống đạo đức ấy đang treo trên nền tảng mục ruỗng. 

Việc các tín đồ Kitô giáo vẫn tự hào khoe “Jesus là con cháu vua David” không phải là vinh dự. Đó là một lời chứng không hay ho cho thấy: ngay từ đầu, truyền thuyết đã chọn sai nhân vật để xây dựng tính chính thống. Một vị Cứu Thế xuất thân từ dòng dõi của một tên sát nhân hàng loạt được thần thánh yêu thích: quả là một bi kịch trí tuệ và đạo đức mà nhân loại vẫn chưa dám nhìn thẳng vào.

St

Chienslambao.blogspot.com




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

CÓ HAY KHÔNG JESUS LÀ HẬU DUỆ DÒNG DÕI CỦA VUA DAVID?

 Tạm gác lại câu hỏi liệu David có thực sự tồn tại hay chỉ là sản phẩm của truyền thuyết dân tộc. Giả sử ông ta là nhân vật lịch sử, thì chú...