AI MỚI LÀ KẺ THÙ CỦA KITO GIÁO ?
Dưới đây là 4 kiểu tín đồ mà chúng ta gặp rất nhiều trong cuộc sống thường nhật:
1. "Hệ điều hành cài sẵn".
Đại đa số tín đồ sinh ra trong các gia đình có đạo đều thuộc nhóm này, họ sinh ra, được bế đi rửa tội khi mới vài tháng tuổi — thời điểm mà nhận thức còn chưa hình thành. Tôn giáo với họ không phải là một sự lựa chọn lý trí sau khi đã nghiên cứu so sánh, mà chỉ là một tập tục gia đình.
Họ đi lễ Chủ Nhật, đọc kinh hay làm các nghi thức đơn thuần vì đó là nếp sống từ nhỏ, vì bố mẹ bảo làm, hoặc để không bị coi là "đứa con bất hiếu / lập dị" trong dòng họ. Họ sống hòa đồng, làm ăn buôn bán bình thường và chẳng hơi đâu đi tranh luận hay miệt thị niềm tin của người khác.
2. Nhóm chưa từng đọc kinh thánh.
Một thực tế hài hước là số lượng tín đồ chưa từng đọc trọn vẹn bộ kinh thánh chiếm tỷ lệ cực kỳ lớn.
Mọi kiến thức tôn giáo họ có được chủ yếu qua các bài giảng của linh mục/mục sư vào cuối tuần. Những bài giảng này đương nhiên đã được chắt lọc, "gọt đẽo" và tô hồng — chỉ giữ lại các thông điệp về yêu thương, làm thiện, giúp đỡ người nghèo.
Họ hoàn toàn không biết (và cũng không quan tâm) trong cựu ước có những đoạn diệt-chủng dã man thế nào, hay các mâu thuẫn gia phả trong tân ước ra sao. Vì không biết những điều đó, họ đón nhận tôn giáo bằng một tâm thế rất trong sáng, tìm một chỗ dựa tinh thần để sống hướng thiện.
3. Tốt tính nhờ "Bản tính con người", chứ không phải nhờ giáo lý.
Nhiều người có đạo sống cực kỳ tử tế, bao dung và hay giúp đỡ người khác. Sự tử tế của họ đến từ lòng tốt, sự thấu cảm là thuộc tính tâm lý sẵn có của con người, xuất hiện ở cả người có đạo, người vô thần lẫn người theo Phật giáo.
Tôn giáo lúc này chỉ đóng vai trò là một "môi trường" hoặc "cái cớ" để họ thực hành lòng tốt đó (như đi làm từ thiện, quyên góp cho người nghèo qua nhà thờ).
4. Kẻ gây hấn luôn là kẻ tạo ra định kiến.
Người ngoài xã hội hay cộng đồng mạng không đánh giá một tập thể dựa trên 90% những người im lặng sống tốt, mà họ sẽ đánh giá dựa trên 10% những kẻ nhảy chồm chồm lên đi xúc phạm người khác.
Một tín đồ bình thường đi làm từ thiện, sống chan hòa thì chẳng ai đăng báo hay làm clip gay gắt.
Nhưng chỉ cần một tay cuồng tín xông vào đập bàn thờ tổ tiên, chê Phật giáo là "thờ ma quỷ", hay đăng status lên mặt dạy đời miệt thị niềm tin dân gian... lập tức hành vi đó sẽ khắc sâu vào tâm trí công chúng. Kết quả là cả tập thể bị mang tiếng là độc đoán, vô văn hóa và thiếu tôn trọng cộng đồng.
Điểm oái ăm là những kẻ cực đoan luôn nghĩ mình là những "chiến binh của chúa", đang đi "chiến đấu cho sự thật". Sự hăng máu và cái tính "thích ăn thua đủ" của họ tạo ra tác dụng ngược hoàn toàn.
Họ tưởng làm vậy là uy nghi, là dũng cảm. Nhưng trong mắt người đời, hành vi đó chỉ thể hiện sự kém văn minh và thiếu giáo dục.
Càng hằn học trù ẻo người khác sa Địa Ngục, họ càng chứng minh cho thế giới thấy rằng cái thứ "tình yêu thương" mà họ luôn mồm rao giảng thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc dối trá.
Lý do khiến nhóm cực đoan này càng ngày càng ngông nghênh là vì họ hiếm khi bị chính các đồng đạo của mình nhắc nhở.
Vì chung một "màu áo", nhiều tín đồ ôn hòa dù thấy chướng tai gai mắt nhưng vẫn chọn cách im lặng hoặc tặc lưỡi bỏ qua. Sự im lặng này vô tình tạo ra một khoảng trống cho những kẻ cực đoan tự do tung hoành, biến mình thành "gương mặt đại diện" bất đắc dĩ cho toàn bộ giáo hội trước công chúng.
Trong thần thoại thế giới, số lượng các vị thần tàn bạo, thích hiến tế hay đòi máu không hề thiếu:
Thần Huitzilopochtli (Aztec): Đòi mổ bụng hàng vạn tù binh để lấy tim tươi thì Mặt Trời mới chịu mọc.
Thần Moloch (Canaan cổ đại): Đòi thiêu sống trẻ em để đổi lấy mùa màng.
Các thần Hy Lạp/Norse (Zeus, Odin, Ares): Đầy rẫy sự hay ghen tuông, trả thù tàn nhẫn và coi con người như quân cờ.
Thế nhưng, dư luận chẳng ai rảnh rỗi đi chửi rủa các vị thần đó hay tín đồ của họ làm gì. Lý do đơn giản nằm ở cách ứng xử xã hội:
Các tôn giáo đa thần cổ đại mang tư duy địa phương và dân tộc: Thần của tôi bảo vệ bộ tộc tôi, thần của anh bảo vệ bộ tộc anh. Họ có thể mang quân đi đánh nhau giành đất, nhưng họ không đứng ở ngã tư đường để dạy dỗ rằng thần của người khác là ma quỷ, hay ép người dân tộc khác phải quỳ xuống thờ thần của họ thì mới được coi là "sống đạo đức".
Sự khó chịu của công hướng xã hội không bắt nguồn từ việc "vị thần của anh ác hay hiền trong thần thoại", mà đến từ hành vi xâm phạm không gian sống của người khác:
Anh tự cho mình cái quyền đại diện cho "Sự thật duy nhất", xem tất cả những ai khác biệt là "sai trái, sa ngã, tay sai ma quỷ". Anh mang loa đài ra giữa chốn công cộng, xông vào tận nhà, chê bai bàn thờ tổ tiên của gia đình người khác, miệt thị đức tin hàng ngàn năm của dân tộc bản địa.
Xã hội vận hành theo một quy luật tâm lý đơn giản: Anh tôn trọng người khác, người khác sẽ tôn trọng anh.
Anh thờ phụng một vị thần kỳ quặc hay khắc nghiệt đến đâu ở trong nhà thờ / phạm vi riêng tư của mình thì xã hội coi đó là tự do tín đồ, không ai can thiệp.
Nhưng anh MANG cái sự khắc nghiệt đó ra ngã tư đường, lên mạng xã hội để chỉ tay 5 ngón, xúc phạm niềm tin của cộng đồng thì việc bị thiên hạ hội đồng chửi rủa là kết quả hoàn toàn tự nhiên và đích đáng.
Khi hành vi "đi gây sự" bị cộng đồng phản ứng và đập lại cho vuốt mặt không kịp, thay vì tự soi lại sự vô duyên của mình, họ lập tức bật chế độ "bị bức hại" để tự an ủi.
Thiên hạ chửi rủa không phải vì vị thần trong sách kinh, mà chửi cái mặt dày, sự thiếu văn hóa và thái độ ngạo mạn của những kẻ thích đi "phát tán độc hại" giữa chốn đông người. Cho nên, kẻ thù lớn nhất làm cho kitô giáo bị xã hội ghét bỏ và chửi rủa nhiều nhất... chưa bao giờ là những người vô thần hay tôn giáo khác, mà chính là những tín đồ cuồng tín và nhân danh đức tin để đi gây sự với thiên hạ.
St
Chienslambao.blogspot.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét