Kitô giáo và tình dục. Giáo hội quyết định rằng ham muốn là việc của ma quỷ và điều duy nhất thánh thiện mà bạn có thể làm trên giường là cầu nguyện.Nên chúng ta có hàng thế kỷ các giáo sĩ độc thân bảo mọi người khác rằng vài lần ân ái ngon lành sẽ đưa bạn vào hố lửa địa ngục vĩnh cửu. Chào mừng đến với truyền thống lớn lao của Giáo hội về đàn áp tình dục, nơi bất cứ thứ gì hơi thú vị đều bị gắn mác “tội lỗi”.
Hãy bắt đầu với sự ám ảnh về trinh tiết, thứ trở thành đức hạnh tối thượng thời Trung Cổ. Trinh tiết không chỉ được khuyến khích mà nó được thần tượng hóa đến mức thành thánh. Họ biến Maria thành Mẹ Đồng Trinh, hình mẫu tối thượng, tiện thể quên rằng bà đã sinh con. Mỗi bài thuyết giáo thời trung cổ gần như là một bài giảng về sự trong sạch, và nhà thờ nói rõ: bất kỳ gợi ý nào về dục vọng, bất kỳ lời thì thầm nào về ham muốn, thì bạn sẽ có vé đi một chiều đến hố lửa.
Họ biến sự tiết dục thành tiếng gọi cao quý nhất, phớt lờ thực tế hiển nhiên của con người: người ta thích tình dục. Nhưng thay vì thừa nhận đó là một phần tự nhiên của cuộc sống, họ bóp méo nó thành tội lỗi. Trinh tiết trở thành một hợp đồng trong sạch mà chẳng ai thực sự ký nhưng ai cũng bị ràng buộc, tạo ra vòng tuần hoàn của xấu hổ, phủ nhận và xưng tội.
Và rồi còn cả lời thề độc thân, thứ bằng cách nào đó biến từ lựa chọn lối sống thành mệnh lệnh tôn giáo. Nhà thờ quyết định rằng linh mục, tu sĩ và nữ tu phải kiêng tình dục hoàn toàn, như thể phủ nhận mọi thôi thúc của con người sẽ khiến họ gần Chúa hơn. Đây ít phải là lời kêu gọi trong sạch mà hơn là sự tự phủ nhận được thể chế hóa. Về cơ bản, họ bảo giáo sĩ của mình: “Nếu muốn làm việc cho chúng tôi, hãy khóa libido ( ham muốn tình dục) lại và vứt chìa khóa đi.” Và thực tế chỉ dẫn đến một số giáo sĩ rất thất vọng. Đậy nắp ham muốn con người giống như cố gắng bịt nút một ngọn núi lửa, và chúng ta đều biết chuyện gì xảy ra tiếp theo: những bê bối tai tiếng, che đậy, và hàng thế kỷ đạo đức giả nơi nhà thờ rao giảng một đằng và lặng lẽ làm điều khác.
Đây là trò lừa lớn nhất của nhà thờ: biến tình dục thành nghĩa vụ, không phải khoái cảm. Nếu bạn đã kết hôn, bạn có thể quan hệ tình dục để sinh sản. Còn lại? Thì bạn tốt hơn nên quỳ xuống và cầu xin sự tha thứ. Họ biến tình dục thành nghĩa vụ để tạo ra em bé, tước đi mọi khả năng hưởng thụ. Khoái cảm gần như là tội ác, một bí mật bẩn thỉu mà chẳng ai được phép nói đến. Chúa trời cấm bạn thực sự tận hưởng bản thân trong năm phút.
Và nếu bạn dám khám phá bất cứ thứ gì hơi “không theo quy ước”? Đó là tấm vé thẳng đến sự đày đọa. Thủ dâm, đồng tính luyến ái, tình dục trước hôn nhân, các tư thế kì quặc... mỗi thứ trở thành một hạng mục tội trọng riêng, như Mười Điều Răn có thêm phần phụ lục nhỏ vậy. Giáo hội thích giám sát hành vi phòng ngủ hơn cả khi có hệ thống ống nước trong toalet vậy. Họ đảm bảo rằng tình dục là thứ phải xấu hổ, và kết quả là mọi người lớn lên với quá nhiều đàn áp đến mức không thể nhìn chính mình khỏa thân mà không tự hỏi liệu mình có bị xuống hỏa ngục vì nó không.
Xưng tội trở thành một kiểu đối phó cho bất kỳ ai chỉ hơi có libido. Nghĩ điều gì không trong sạch? Đó là tội. Hứng tình? Lại một tội nữa. Về cơ bản, bạn cần phải chạy đến nhà thờ mỗi khi hormone này nháy mắt. Đó là cách của nhà thờ để giữ mọi người trong vòng tuần hoàn liên tục của tội lỗi và ăn năn. Phạm tội, xưng tội, ăn năn, lặp lại giống như một máy chạy bộ của sự xấu hổ.
Và xưng tội cũng là cách của nhà thờ để biết mọi chi tiết nghịch ngợm trong đời sống riêng tư của mọi người. Họ đang vận hành một chiến dịch giám sát mà không cần cơ quan tình báo. Bạn xưng tội, và họ đưa ra việc đền tội, đảm bảo bạn vẫn xấu hổ về cơ thể và ham muốn của chính mình. Họ đảm bảo bạn chẳng bao giờ cảm thấy tốt về bản thân, điều này, trùng hợp thay, giữ bạn quay lại để được xá tội thêm.
Sự ám ảnh của nhà thờ với sự trong sạch tình dục để lại dấu ấn vẫn còn đến ngày nay. Trong nhiều thế kỷ, mọi người sợ hãi chính cơ thể mình, xấu hổ về những thôi thúc tự nhiên, và tin rằng ngay cả nghĩ về tình dục cũng sẽ khiến họ bị trừng phạt. Cả xã hội lớn lên với ý tưởng rằng khoái cảm là sai, ham muốn là nguy hiểm. Nó tạo ra một văn hóa xấu hổ ăn sâu đến mức mọi người không thể nói về tình dục mà không nhăn mặt.
Nhà thờ thực sự đã tạo ra các thế hệ tín đồ bị đàn áp tình dục, đầy tội lỗi, quá sợ để tận hưởng bản thân và quá xấu hổ để thừa nhận. Và trong suốt thời gian đó, giáo sĩ giả vờ đứng trên tất cả, trong khi bí mật thỏa mãn chính những thứ họ lên án.
Sự ám ảnh của nhà thờ với đàn áp tình dục không chỉ là về việc thực thi sự trong sạch, nó là về quyền lực, đơn giản vậy thôi. Bằng cách kiểm soát thôi thúc cơ bản nhất của con người, nhà thờ đảm bảo nó nắm giữ tâm trí, cơ thể và tinh thần của mọi tín đồ. Đàn áp trở thành vũ khí thần thánh, cách duy trì quyền lực trên đời sống riêng tư nhất của mọi người, ngay cả khi họ không ở trong ghế nhà thờ. Nhà thờ biết rằng nếu có thể khiến bạn cảm thấy xấu hổ về bản thân, xấu hổ về chính cơ thể mình nó có thể giữ bạn phục tùng, tội lỗi, và mãi mãi chạy về nhà thờ để được tha thứ.
Vậy nó đạt được gì? Các thế hệ sống dưới bóng tối của sự xấu hổ, tin rằng ham muốn tự nhiên là con đường đến sự đày đọa, trong khi nhà thờ kiếm tiền từ mọi lần xưng tội. Kết quả là di sản của tội lỗi và đàn áp mà chúng ta vẫn đang cố gắng gạt bỏ, một học thuyết biến tình dục thành thứ bẩn thỉu và khoái cảm thành tội lỗi. Và trong một nước cờ mỉa mai bậc thầy này, chính tổ chức rao giảng sự kiềm chế thường thất bại trong việc thực hành những gì nó áp đặt, tạo ra những bê bối và đạo đức giả vẫn vang vọng đến ngày nay.
* Tranh minh họa: Quỷ dữ trong phòng ngủ, trích từ cuốn Bible Moralisée (Kinh Thánh được diễn giải bằng hình ảnh). Thế kỷ 15. Bộ sưu tập: Thư viện Quốc gia Pháp (BnF), Paris.
Kitô giáo đã chuyển giao hình hài của vị thần mang nửa thân người nửa dê của Hy Lạp cổ đại (Thần Pan) sang cho hình tượng quỷ dữ.
Tại châu Âu thời Trung cổ, Giáo hội Công giáo kiểm soát chặt chẽ đời sống phòng the của các cặp vợ chồng. Mục đích duy nhất được chấp nhận và coi là chính đáng của quan hệ tình dục là sinh con đẻ cái. Mọi hành động thân mật chỉ nhằm mục đích khoái lạc đều bị coi là tội lỗi. Hơn nữa, theo lịch phụng vụ của Giáo hội, việc quan hệ tình dục bị cấm vào các ngày Chủ nhật, thứ Tư và thứ Sáu, cũng như vào các ngày lễ kính thánh, Mùa Vọng và Mùa Chay. Theo quan niệm tôn giáo, những cặp đôi quan hệ vào các ngày cấm kỵ hoặc chỉ vì khoái lạc thay vì mục đích sinh sản được coi là đang mời gọi quỷ dữ bước thẳng vào giường ngủ của chính mình.
St
Chienslambao.blogspot.com


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét