Thứ Tư, 31 tháng 12, 2025

TUẦN LỄ BẢY NGÀY TÂY LỊCH KHÔNG PHẢI LÀ LỊCH CỦA NGƯỜI ĐẠO CHÚA.

  ⏳ TUẦN 7 NGÀY VÀ DƯƠNG LỊCH KHÔNG PHẢI LÀ SỰ MẠC KHẢI TỪ CHÚA CỦA ĐỘC THẦN GIÁO , MÀ LÀ DI SẢN CỦA ĐA THẦN GIÁO.

Nguồn : Viện bảo tàng Anh https://blog.britishmuseum.org/whats-in-a-name-months-of-the-year/

Trước khi Do Thái giáo và Kitô giáo xuất hiện, các nền văn minh cổ đại đã dùng chu kỳ thiên văn, đặc biệt là chu kỳ Mặt Trăng, để đo thời gian.

Từ rất sớm, con người quan sát bầu trời và nhận ra rằng ngoài các “sao cố định”, còn có bảy thiên thể “lang thang” có thể nhìn thấy bằng mắt thường:

👉 Mặt Trời 🌝, Mặt Trăng 🌛 + 5 hành tinh

(Sao Thủy, Kim, Hỏa, Mộc, Thổ)

Từ những quan sát này, người Sumer và Babylon đã phát triển:

 • chiêm tinh học

 • tuần 7 ngày

 • việc gắn mỗi ngày với một thiên thể / vị thần

👉 Tuần 7 ngày đã tồn tại trước Do Thái giáo, và không phải phát minh riêng của Kinh Thánh.

❌ Kitô giáo không tạo ra tuần 7 ngày

Những Kitô hữu đầu tiên là người Do Thái, nên kế thừa tuần 7 ngày từ truyền thống Do Thái — mà chính truyền thống này chịu ảnh hưởng rõ rệt từ Babylon, đặc biệt trong thời kỳ lưu đày.

Khi Kitô giáo được hợp pháp hóa trong Đế quốc La Mã (thế kỷ IV):

 • tuần 7 ngày được chính thức tích hợp vào lịch La Mã (Julian)

 • và tiếp tục được giữ nguyên khi lịch Julian được cải cách thành lịch Gregory vào thế kỷ XVI

👉 Nói ngắn gọn:

 • Kitô giáo không sáng tạo ra cấu trúc thời gian

 • mà tiếp nhận nguyên hệ lịch có sẵn của thế giới đa thần

🌝 Tên các ngày trong tuần nói lên điều đó

Trong hầu hết các ngôn ngữ châu Âu, tên các ngày trong tuần bắt nguồn trực tiếp từ các vị thần hoặc thiên thể:

 • Sunday – Mặt Trời

 • Monday – Mặt Trăng

 • Saturday – Sao Thổ

 • Tuesday – thần Tiw (Mars)

 • Wednesday – Woden (Mercury)

 • Thursday – Thor (Jupiter)

 • Friday – Freya (Venus)

👉 Đây là dấu vết rõ ràng của chiêm tinh và đa thần giáo,

không phải một hệ thống thời gian được “mặc khải” bởi độc thần.

📆 Dương lịch cũng không ngoại lệ: sản phẩm La Mã, không phải Kinh Thánh

Dương lịch hiện nay (Gregorian calendar, 1582):

 • là cải cách kỹ thuật của lịch Julian

 • không thay đổi tên các tháng

 • giữ nguyên tên các vị thần ngoại giáo và hoàng đế La Mã

Theo British Museum:

 • January – Janus (thần hai mặt)

 • March – Mars (chiến thần)

 • May – Maia (nữ thần)

 • June – Juno (vợ Jupiter)

 • July / August – Julius Caesar / Augustus

👉 Không có tháng nào mang tên:

 • 12 Tông đồ

 • 12 chi tộc Israel

 • hay bất kỳ nhân vật Kinh Thánh nào

🌇 Kết luận

Tuần 7 ngày và dương lịch không phải sản phẩm của mặc khải thần linh, mà là di sản văn hóa – thiên văn – đa thần giáo của các nền văn minh cổ đại, được Do Thái giáo và Kitô giáo tiếp nhận và sử dụng lại.

Thiên Chúa TOÀN NĂNG — nhưng thời gian thì vẫn phải vay mượn của Babylon và La Mã.🤣🤣🤣

Chienslambao.blogspot.com





Thứ Hai, 29 tháng 12, 2025

MỘT CÂU NÓI NG U NGÀN THU ÔM H ẬN

 Một chú linh mục đi hớt tóc. Chú buôn chuyện với người thợ cắt tóc đủ thứ trên đời, và chuyện gì thì chú cũng ráng lái về niềm tin vào thiên chúa, rằng điều này điều kia là nhờ chúa, vì chúa mới được. Người thợ cắt tóc cuối cùng chịu hết nổi, và nói thẳng "tôi chẳng tin trên đời này có thượng đế như chú nói." 

Chú linh mục hỏi "sao anh lại nói thế?" 

“Chuyện đó cũng dễ thôi, chỉ cần chú bước ra đường là thấy ngay trên đời này chẳng có Chúa trời gì ráo. Nếu thực sự chúa có tồn tại thì tại sao trên đời này lại có nhiều người bệnh tật như vậy? Sao còn rất nhiều trẻ em bị bỏ rơi. Tôi không thể nghĩ nổi là chúa nào lại chấp nhận nhìn những cảnh đó xảy ra”.

Chú linh mục căm lắm, nhưng thấy anh thợ cắt tóc tay cầm cái kéo nhọn, mà chú thì chưa muốn về hưởng nhan thánh chúa, nên im lặng. Vả lại thật ra chú cũng chưa biết sẽ cãi lại thế nào. 

Đợi người thợ làm xong, chú đứng dậy trả tiền và đi ra khỏi tiệm. Vừa đi ra ngoài thì thấy trên đường có một người đàn ông tóc tai râu ria bù xù (như thể đã lâu lắm rồi ông ta không cắt tóc cạo râu vậy, trông rất bê bối). Chú nghĩ ra một ý, liền quay trở vào và nói: “Anh biết gì không? Trên đời này làm gì có thợ cắt tóc”.

“Sao lại không? Tôi đang ở đây và tôi là thợ cắt tóc”.

“Không hề”, chú linh mục trả lời: “Nếu có thợ cắt tóc thì sao vẫn còn những người tóc tai, râu ria bù xù như người đàn ông đang đi trên đường kia?”.

“À, thợ cắt tóc thì có chứ, chỉ tại những người kia không chịu đến tiệm cắt tóc mà thôi”.

“Chính xác!”. Chú như chỉ đợi câu nói đó của người thợ hớt tóc. “Đó là điều mà tôi muốn nói. Thượng Đế có tồn tại, chỉ là người ta không tin và không tìm đến Ngài mà thôi. Đó là lí do vì sao trên đời này lại có nhiều khổ đau đến như vậy”.

Thấy người thợ có vẻ bị bất ngờ vì cái bẫy logic mà mình đã giăng ra, chú linh mục tấn công tiếp "Vậy anh đã thấy tin vào chúa chưa?"

Trái với hy vọng của chú, người thợ trả lời "Chú nghĩ tôi là con nít sao? Lập luận như vậy cùng lắm chỉ lừa được học sinh tiểu học thôi. Thế này nhé, người đàn ông kia tóc tai bù xù có thể là vì đó là sở thích của ông ta, mà cũng có thể là vì ông ta không có tiền cắt tóc, trong khi tôi mở tiệm này là để kiếm tiền nuôi gia đình. Tất nhiên, thỉnh thoảng có dịp thì tôi cũng có miễn phí hay giảm giá cho một số người. Tôi đâu có giàu có gì, chứ nếu mà tôi là thánh hớt tóc toàn năng thì chỉ cần đọc thần chú thôi là tóc ông kia cũng chả khác gì tóc của người mẫu cả. Tôi cũng chẳng cần ông ta phải trả tiền, thậm chí chả cần ông ta đến đây năn nỉ."

Chú linh mục im lặng. Trong thâm tâm chú cũng biết người đàn ông kia không cắt tóc là vì ông ta sống lang thang ngoài đường, tiền ăn đã khó, chứ đừng nói là tiền cắt tóc. Đầu bù tóc rối sẽ khiến ông ta trông thảm hại hơn và nhờ thế biết đâu sẽ được người qua đường thương cảm mà cho nhiều tiền hơn, thay vì để đầu tóc gọn gàng, sạch sẽ.

Nhưng người thợ vẫn chưa chịu dừng lại, có lẽ vì cửa tiệm lúc này chưa có thêm khách mới "Ai đến tiệm của tôi thì sẽ ra về với mái tóc gọn gàng, nhưng có chắc ai đến với chúa cũng sẽ hết khổ đau phiền não? Chúa của chú bảo "ai gõ cửa thì cửa sẽ mở" hay "ai xin thì sẽ được", nhưng thật ra chú cũng thấy người ta đau bệnh thì họ đi bác sỹ, cả những người có đạo từ tín đồ bình thường cho đến giáo hoàng cũng thế. Nếu việc cầu xin quyền năng thiên chúa cũng hiệu quả như việc đến tiệm hớt tóc của tôi, thì làm gì cần có bác sỹ trên đời. Người đàn ông kia chỉ cần tin và xin chúa là sẽ đỡ khổ, không phải lang thang xin tiền. Và chú cũng thế, chỉ cần ở nhà thờ cầu nguyện thì sẽ có mái tóc đẹp. Hay là niềm tin của chú không đủ mạnh, nên chú đành đến đây?"

"Chưa hết. Ngoài kia có rất nhiều tiệm hớt tóc, và người ta thích thì có thể qua tiệm kế bên mà hớt tóc. Tôi chẳng có khó chịu gì cả vì đó là quyền tự do của người ta, nhưng tôi biết chúa của chú thì thích độc quyền, và ông ta đe dọa tiêu diệt những ai không thờ phượng ổng, cũng như những vị thần cạnh tranh với ổng. Chú nghĩ thế nào nếu tôi bắt buộc khách hàng của mình không được đi chỗ khác hớt tóc? Hay nếu tôi bắt họ qua tiệm kế bên và đập phá?"

Chú thở dài, nghĩ sao mà mình ngu thế; chú đổ thừa cho chúa thánh thần đã không soi sáng lòng trí của chú. Chú gượng cười chào và ra về để tránh cho niềm tin quý giá của chú bị tổn thương thêm nữa. Nhưng người thợ hớt tóc vô thần quá đáng vẫn không tha cho chú mà còn nói vọng theo "… nếu chú mà không được giáo dân cho tiền, thì chắc là chú cũng phải để đầu tóc bù xù thôi."

Chú buồn bã về nhà thờ, còn người thợ cũng hơi buồn vì đã nói thật lòng đến nỗi làm mất một khách hàng. Người thợ đi ra ngoài tiệm, mua một tờ vé số từ người đàn ông lang thang và mời ông ta thỉnh thoảng ghé tiệm để được hớt tóc miễn phí.😁😁😁

St

https://www.facebook.com/share/p/1FjhH1cs1W/

Chienslambao.blogspot.com






TẠI SAO NGÀY GIÁNG SINH 25/12 LÀ GIẢ?

 

Kitô giáo là một sự hư cấu. Jesus thậm chí chưa từng nghe đến cái tên “Kitô giáo”. Tôn giáo này đã bị áp đặt lên ông; ông không phải là người sáng lập Kitô giáo. Vậy rốt cuộc ai là người sáng lập Kitô giáo? Có một điều chắc chắn: Jesus không phải người sáng lập. Ông chưa bao giờ nghĩ đến việc lập ra một tôn giáo; ông chỉ đơn giản nói với người Do Thái: “Ta là vị ngôn sứ cuối cùng của các ngươi.” Ông chết trên thập giá với tư cách là một người Do Thái. Vậy ai đã sáng lập Kitô giáo?

Bạn có thể tìm thấy Phật giáo trong giáo huấn của Phật Cô-đàm; ngài là người sáng lập. Bạn có thể thấy trong giáo huấn của Mahavira rằng ông là người sáng lập Jaina giáo. Bạn có thể thấy trong giáo huấn của Lão Tử rằng ông là người sáng lập Đạo giáo. Nhưng Kitô giáo thì rất kỳ lạ: người bị xem là người sáng lập hoàn toàn không hề có ý định, cũng không quan tâm đến việc tạo ra một tôn giáo mới.

Người đã sáng lập Kitô giáo — bạn sẽ không tin nổi — chính là Hoàng đế Constantine. Giáo hội biết điều này, nhưng không cho công chúng biết. Hoàng đế Constantine của La Mã, người đứng đầu Công đồng Nicaea, chết với tư cách là một Kitô hữu, nhưng chỉ được rửa tội trên giường hấp hối. Suốt cuộc đời, ông là đại tư tế của tôn giáo thờ Thần Mặt Trời. Đó là lý do vì sao ông đổi ngày Sabbath từ thứ Bảy — vốn là ngày Sabbath của Jesus — sang Chủ nhật. Người Do Thái đến nay vẫn giữ Sabbath vào thứ Bảy, và Jesus cũng đã sống cả đời mình với niềm tin rằng Sabbath là thứ Bảy. Vậy làm sao nó lại thành Chủ nhật?Chính là Constantine, một người thờ Thần Mặt Trời. Chủ nhật đại diện cho mặt trời; những người thờ mặt trời từ lâu đã tin rằng Chủ nhật là ngày thiêng liêng.

Thực tế, Constantine mới là người sáng lập Kitô giáo. Ông là nhân tố quyết định trong Công đồng Nicaea. Dưới áp lực của ông — vì ông là Hoàng đế La Mã — các giáo sĩ đã bỏ phiếu công nhận bản tính thần thánh của Jesus. Ông đã biến Jesus thành một nhân vật thần linh. Đó là sự sáng tạo, sự phát minh của ông.

Ông cũng đổi ngày sinh của Jesus từ mùng 6 tháng Giêng sang 25 tháng 12, tức ngày tái sinh của Thần Mặt Trời. Ngày 25 tháng 12, được kỷ niệm trên toàn thế giới, không phải là ngày sinh của Jesus. Toàn bộ ý niệm về Giáng sinh là giả.

Jesus được sinh ra vào mùng 6 tháng Giêng, nhưng dưới ảnh hưởng và quyền lực của Constantine, ngày này bị đổi thành 25 tháng 12, ngày tái sinh của Thần Mặt Trời. Những người thờ Thần Mặt Trời tin rằng Mặt Trời được sinh ra vào ngày 25 tháng 12. Toàn bộ Kitô giáo đang sống trong bóng tối hoàn toàn. Lễ Giáng sinh của họ là giả — và Giáo hội biết điều đó rất rõ, nhưng không cho phép mọi người biết.

Điều này được gọi là bảo vệ sự thật. Còn tôi gọi đó là bảo vệ dối trá.

Constantine nhìn Jesus như một đấng cứu thế thất bại, còn chính ông ta mới là đấng cứu thế thật sự — và quan điểm này đã được giám mục Kitô giáo nổi tiếng Eusebius xứ Caesarea phê chuẩn, khi ông nói:“Dường như tôn giáo của Abraham cuối cùng đã được hoàn tất — không phải trong Jesus, mà trong Constantine.” Constantine áp đặt bản thân mình như là vị ngôn sứ cuối cùng mà người Do Thái đã chờ đợi. Dĩ nhiên, người Do Thái không thể đóng đinh Hoàng đế La Mã. Và các Kitô hữu thì rất cần sự bảo trợ của hoàng gia; nếu không, họ sẽ bị đóng đinh khắp nơi. Họ đã tìm được chỗ trú ẩn nơi Constantine, nhưng đó là một thỏa thuận, thuần túy là làm ăn. Họ chấp nhận rằng Jesus là đấng cứu thế thất bại, và Constantine là đấng cứu thế thật sự.

Nhưng điều này không bao giờ được nói cho công chúng biết! Các Kitô hữu không hề hay biết. Tất cả những bản văn này đều bị giấu kín dưới Vatican.

Tôi nói với các bạn rằng Kitô giáo là một trong những tôn giáo thiếu chân thật nhất trên thế giới. Nó là một căn bệnh, một sự ốm yếu, một bệnh lý, một chất độc. Nó không hề giúp nhân loại tìm ra chân lý theo bất kỳ nghĩa nào. Nó đã cố gắng truyền bá dối trá liên tục, đến mức những dối trá ấy gần như trở thành sự thật.

Các bạn hẳn đều đã từng mừng Giáng sinh. Nhưng các bạn có bao giờ nghĩ rằng đó không phải là ngày sinh của Jesus không? Các bạn chẳng bao giờ nhớ đến Jesus vào mùng 6 tháng Giêng. Tôi đang nghĩ rằng chúng ta nên bắt đầu một lễ hội tại đây cho Jesus vào mùng 6 tháng Giêng hằng năm. Đó mới là bảo vệ sự thật. Vì vậy, xin hãy nhắc tôi khi mùng 6 tháng Giêng đến, bởi tôi hoàn toàn không có cảm giác về thời gian. Tôi không biết hôm nay là ngày nào, và tôi cũng không quan tâm. Nên khi mùng 6 tháng Giêng đến, xin hãy nhắc tôi. Chúng ta sẽ mở hội. Ít nhất thì sau hai nghìn năm, Jesus cũng sẽ có một ngày sinh nhật đúng nghĩa!

St

Chienslambao.blogspot.com







Phim Vua của các Vua: Dùng Mắt để Xem nhưng phải biết dùng Não để Nghĩ

 Nghe nói phim chiếu rạp Vua của các Vua này đang rất "hót", nó khiến cho các linh mục, giáo dân, lương dân nhiều nơi ở Việt Nam lên đồng tập thể vì quá tuyệt vời! Tôi thì không hứng thú đến, nhưng qua đoạn phim quảng cáo này tôi cho nhà sản xuất đã làm khá cẩu thả, vì đoạn này đã bỏ mất một chi tiết nhỏ nhưng rất quan trọng, nó là lý do vì sao Jesus nói câu khó hiểu này: "vậy thì các ngươi cứ phá hủy đền thờ này đi, rồi ta sẽ xây dựng lại nơi này trong vòng ba ngày". 

Trong Tân Ước, sự kiện "Thanh tẩy đền thờ" này được cả 4 sách phúc âm ghi chép lại, trong đó 3 sách của Matthew, Luca, Mark đều đặt sự kiện này ở cuối sách để nó trở thành nguyên nhân chính khiến Jesus bị bắt; riêng sách của Gioan thì đặt sự kiện này ở đầu để nó mang ý nghĩa "phá tà hiển chánh" khi Jesus bắt đầu đi giảng đạo. Và cũng chỉ có duy nhất sách của Gioan là có ghi lại câu nói trên. Bối cảnh của nó như sau: khi Jesus đến thủ đô Do Thái để chuẩn bị đón lễ "Vượt Qua" (lễ kỷ niệm Chúa trời tàn sát xứ Ai Cập để cứu dân Do Thái) khi ông đặt chân đến đền thờ Jerusalem thì ông mới "tá hỏa" (mặc dù đã đến khá nhiều lần) khi thấy xung quanh và sân trong đền thờ này là một cái chợ khổng lồ (chủ yếu bán gia súc để hiến tế và dịch vụ đổi tiền) với đầy rẫy cảnh mua bán xô bồ, kèm theo vô số tệ nạn và rác rưởi, vì vậy ông quyết định ra tay "dọn dẹp" bằng cách bạo lực nhất, đó là lấy dây thừng làm roi mà đuổi đánh, rồi ông nói câu nổi tiếng: "nhà cha ta là nơi cầu nguyện mà các ngươi lại biến nó thành sào huyệt của bọn trộm cướp", những người bị thiệt hại lập tức chất vấn: "Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế?” Câu này rất rõ ràng, ý của họ là: "ông có quyền lực siêu nhiên gì mà dám làm vậy?" Jesus không muốn (hoặc không thể) thi triển quyền năng nên đã trả lời một câu đầy ẩn ý: "vậy thì các ông hãy phá hủy đền thờ này đi, nội trong ba ngày tôi sẽ xây dựng lại", ý của ông thật ra muốn nói là: "vậy thì các ông cứ giết tôi đi nội trong ba ngày tôi sẽ sống lại cho coi", nhưng tất nhiên mọi người xung quanh chả ai hiểu ý ông, họ chỉ cười nhạo ông điên rồ vì đền thờ này họ phải huy động rất nhiều người xây dựng trong 40 năm mới xong. 

Quay lại với chủ đề của đoạn phim trên, chúng ta thấy họ đã bỏ qua chi tiết người Do Thái chất vấn Jesus để buộc ông phải nói lên câu nói đó, thế nhưng người Do Thái trong đoạn phim trên vẫn chưa kịp làm gì, họ còn đang kinh ngạc chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì Jesus đã chủ động gợi ý nói ra câu trên thì hơi bị nhảm (chưa ai thách thức đã đòi chết) Tóm lại là đoạn này xét theo kinh thánh thì rất logic nhưng lên phim thì thành ra nhảm nhí. 

Đó là nói chuyện phim dở hơn so với kinh thánh, giờ nói chuyện kinh thánh dở hơn thực tế.   

Thứ nhất: nếu quả thật đây là một câu chuyện lịch sử thì tôi nghĩ rằng 3 tác giả Mt, Lc, Mc đã đúng khi đặt nó ở cuối câu chuyện về Jesus, khiến cho nó trở thành nguyên nhân chính khiến cho Jesus bị tử hình (tội xúc phạm đền thánh, gây rối trật tự công cộng) nếu không thì thật sự người ta không biết phải bắt giết Jesus về tội gì. Còn sách Gioan thì rõ ràng đã khá sơ xuất khi đặt nó ở đầu sách, tức là chuyện này xảy ra thì 3 năm sau Jesus mới chết, như vậy là vô lý, vì tội này khá nặng phải lập tức bị bắt, nhẹ thì cũng phải bị giam cầm vài năm, hoặc phạt roi kha khá, còn nghiêm trọng hơn nữa là tội tử hình chứ không có chuyện Jesus vẫn nhởn nhơ suốt 3 năm sau mới bị bắt. Tuy vậy dụng ý của tác giả Gioan lại thâm trầm hơn nhiều, sự kiện này bị biến thành động lực để Jesus quyết tâm cải cách (chính xác hơn là xóa bỏ) Do Thái giáo, vì sao vậy? 

Vì đền thờ Thiên Chúa đã bị Do Thái giáo biến thành ổ trộm cướp, nên Jesus phải cất công đi giảng đạo, lập ra một tôn giáo mới để khôi phục sự uy nghiêm cao quý vốn có của Thiên Chúa trong lòng ông. Còn 3 tác giả còn lại đã vô tình biến Jesus thành tên tội phạm đáng bị tử hình chứ không phải chết oan uổng gì cả.

Thứ hai: xét theo logic thực tế nếu tôi là Jesus thì sẽ không bao giờ làm việc "thanh tẩy" đền thờ như vậy, vì sao? Vì đó là hành động vô ích, chỉ thể hiện sự cực đoan điên cuồng mà thôi. 

Lý lẽ rất rõ ràng, đền thờ Jerusalem là một trung tâm tôn giáo lớn ở khu vực Cận Đông của thế giới cổ đại, đền thờ này không chỉ có dân Do Thái đến tế lễ mà ngay cả dân ngoại đạo tứ xứ cũng đổ về hành hương quanh năm, nó y chang như việc dân miền tây nước ta đi tua hành hương từ Núi Sam Châu Đốc rồi ghé Nhà thờ Cha Diệp, Mẹ Quan Âm Nam Hải...để cầu phước, trả lễ vậy. Tương tự vậy, các sắc dân La Mã quanh Địa Trung Hải thời đó cũng vậy, họ đi hành hương khắp nơi, từ Hi Lạp qua La Mã, Ai Cập, Ba Tư, Do Thái...chỗ nào có những đền thờ nổi tiếng là họ đến hành hương. Thành ra dịch vụ đi kèm đền thờ rất phát triển, đặc biệt là 2 dịch vụ bán thú vật hiến tế và đổi tiền. Như đã nhắc ở trên, xung quanh đền thờ Jerusalem là một hệ thống liều bạt, chuồng, bãi nuôi nhốt gia súc, chim chóc khổng lồ nhằm mục đích cung cấp tế lễ cho đền thờ, những ngày đại lễ có đến hàng chục ngàn con vật bị giết là chuyện bình thường, vì vậy mà chức năng chính của đền thờ có thể nói chính là lò mổ gia súc, vì đền thờ chỉ chấp nhận con vật bị giết tại bàn thờ chứ không chấp mua thịt bên ngoài vào. (Khỏi nói cũng biết khu vực đền thờ này hôi hám đến mức nào nên khiến Jesus nổi điên cũng đúng) 

Nói luôn về đền thờ Jerusalem, ngôi đền này có tổng cộng 4 khu vực chính, bao gồm sân ngoài, sân trong, khu chính điện và nơi cực thánh. Trong đó dân ngoại đạo chỉ được vào khu vực sân ngoài để tế lễ, sân trong dành cho người Do Thái, chính điện dành cho giới quý tộc và giáo sĩ, riêng nơi cực thánh chỉ có duy nhất thầy Thượng tế (giáo chủ) mới được vào mỗi năm một lần. Khu vực sân ngoài có rất nhiều quầy đổi tiền phục vụ khách thập phương, ở đây không xài tiền La Mã mà xài tiền Do Thái, cho nên mới có chuyện "của Caesar trả cho Caesar, của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa". Và tất nhiên một yếu tố cực kỳ quan trọng là giới giáo sĩ đền thờ được thu thuế và bảo kê cho các hoạt động buôn bán tại đền thờ này. Có thể nói đền thờ Jerusalem là nơi đóng góp rất lớn cho thương mại của thành phố thông qua nhu cầu dịch vụ của nó, thành ra chuyện Jesus đến đây dẹp loạn thật là nhảm nhí, vì vấn đề không phải nằm ở ý thức của con người mà ở chính nhu cầu của đền thờ tạo ra, cho nên ra tay dẹp loạn trộm cướp lừa lọc ở đó là việc trị ngọn không phải trị gốc, muốn trị gốc thì phải dẹp luôn nhu cầu của đền thờ, như vậy đồng nghĩa với dẹp luôn cả Do Thái giáo. Thật quá ngông cuồng và ngu xuẩn khi làm việc đó.

Việc buôn bán và đổi tiền trong khuôn viên đền thờ không vi phạm Luật Môsê. Vấn đề (nếu có) chỉ là lạm dụng, gian lận hoặc đặt sai vị trí, chứ không phải bản thân hoạt động buôn bán.

1. Luật Môsê bắt buộc phải có mua bán và đổi tiền

a) Luật cho phép (thậm chí yêu cầu) mua lễ vật tại chỗ

Trong Đệ Nhị Luật 14:24–26, Luật Môsê nói rất rõ:

 • Nếu đường xa, được bán vật hiến tế lấy tiền

 • Mang tiền đến nơi Chúa chọn

 • Tại đó mua bò, chiên, rượu… để dâng lễ

👉 Nghĩa là mua bán lễ vật gần đền thờ là hợp pháp, không những thế còn là giải pháp được luật cho phép.

b) Bắt buộc đổi tiền

Theo Xuất Hành 30:13, mỗi người Do Thái nam trưởng thành phải nộp thuế đền thờ nửa shekel.

 • Không được dùng tiền ngoại bang (La Mã, Hy Lạp)

 • Phải đổi sang tiền Do Thái “tinh sạch”

👉 Không có quầy đổi tiền thì đền thờ không thể vận hành.

2. Vấn đề không phải “buôn bán”, mà là lạm dụng

Ngay trong truyền thống Do Thái, vấn đề từng bị phê phán là:

 • Gian lận cân đo

 • Thu phí đổi tiền quá cao

 • Đẩy dân nghèo vào cảnh bị bóc lột

📌 Nhưng:

 • Đó là vấn đề đạo đức – kinh tế

 • Không phải vi phạm luật Môsê

 • Và không trao quyền cho cá nhân nào tự ý dùng bạo lực

Nếu có sai phạm, chỉ:

 • Hội đồng tư tế

 • Thầy thượng tế

 • Hoặc Sanhedrin

mới có quyền xử lý.

3. “Sào huyệt trộm cướp” – trích sai bối cảnh

Câu Giêsu nói:

“Nhà Ta là nhà cầu nguyện, các ngươi biến thành sào huyệt trộm cướp” là trích từ Giêrêmia 7.

📌 Nhưng Giêrêmia không phê phán việc buôn bán, mà phê phán:

 • kẻ bóc lột người nghèo

 • rồi núp bóng đền thờ để tự cho mình vô tội

👉 Giêsu mượn ngôn ngữ ngôn sứ, chứ không chỉ ra vi phạm pháp lý cụ thể nào.

4. Vậy xét theo Luật Môsê, ai mới là người “có vấn đề”?

Nếu nghiêm túc áp dụng luật:

 • Người buôn bán: hợp pháp

 • Người đổi tiền: hợp pháp

 • Giới tư tế bảo kê: đúng cơ chế tôn giáo lúc đó

Ngược lại, một người:

 • không có thẩm quyền,

 • dùng bạo lực,

 • gây rối trong khu vực đền thờ,

👉 mới là người có nguy cơ vi phạm luật, ít nhất là luật về trật tự nơi thánh.

5. Vì sao thần học Kitô giáo phải biến chuyện này thành “thánh thiện”?

Vì nếu thừa nhận:

 • buôn bán là hợp pháp

 • nhu cầu là do chính luật Môsê tạo ra

👉 thì hành động của Giêsu không còn là “thanh tẩy”,

mà là phản kháng cực đoan chống lại toàn bộ hệ thống Do Thái giáo.

Điều đó buộc Kitô giáo phải chọn:

 • hoặc Giêsu là người Do Thái tuân luật,

 • hoặc Giêsu là kẻ phá luật và lật đổ tôn giáo cũ.

Thần học chọn vế sau, rồi thiêng hóa nó.

St

https://www.facebook.com/share/r/17dkphVprn/

Chienslambao.blogspot.com




Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2025

NGUYÊN DO NHÀ NGUYỄN CẤM ĐẠO KI TÔ VÀ GỌI ĐẠO NÀY LÀ "TẢ ĐẠO"


Không phải tự nhiên mà triều đình nhà Nguyễn cấm đạo ki tô giáo, vì bản chất của đạo này nó cựcđoan không chấp nhận sự tồn tại của các Thần, Thánh, Tiên, Phật,...của các tôn giáo tín ngưỡng khác, chúng xem đó là thế lực ma quỷ cần phải bị triệt tiêu loại bỏ tận gốc, bọn đạo chúasống theo bầy đàn, trong khu vực bọn này sinh sống sẽ không có đình chùa miếu nào có thể tồn tại được, mà đình chùa là đất vua ban, thành hoàng làng là những người có công lao khai phá mở mang bờ cõi, đánh giặc giữ nước sau khi chết được vua ban chiếu sắc phong thành thần, để các địa phương tri ân tưởng nhớ thờ phượng cúng tế, là nơi hội họp các vấn đề quan trọng của dân làng, vừa mang ý nghĩa tâm linh hộ quốc an dân. Ki tô giáo đã bẻ gãy chuỗi liên kết truyền thống tâm linh và lòng tự hào đoàn kết nghìn năm của dân tộc. Thờ những vị anh hùng người có công lao với đất nước mà tụi chiên nó kêu là thờ lạy tà thần ma quỷ thì ai mà không nổi đi ên bắt hếttrảm sạch tiễn vong bọn này mới lạ.😁

Kẻ giảng kinh dựa vào 4 “cơ sở” chính

1️⃣ Quyền chọn câu (selective reading)

 • Kinh có mâu thuẫn → chọn câu có lợi cho thông điệp muốn nói.

 • Câu bất lợi → gọi là bối cảnh khác, ẩn dụ, mặc khải dần.

👉 Cơ sở không phải Kinh, mà là quyền chọn Kinh.

2️⃣ Diễn giải thay vì chứng minh

 • Không chứng minh mệnh đề đúng/sai.

 • Chỉ diễn giải để dung hòa mâu thuẫn.

👉 Khi văn bản mâu thuẫn:

Không sửa Kinh → uốn nghĩa.

3️⃣ Thẩm quyền chức danh

 • “Tôi được kêu gọi”

 • “Tôi được Chúa sai”

 • “Giáo hội/giáo phái dạy vậy”

👉 Uy tín cá nhân + hệ thống thay thế cho lập luận.

4️⃣ Niềm tin làm tiền đề (faith-first)

 • Kết luận có sẵn: Kinh đúng tuyệt đối

 • Mọi lý luận chỉ nhằm bảo vệ kết luận đó.

👉 Đây là lập luận vòng tròn:

Kinh đúng vì Kinh nói mình đúng.

Khi gặp mâu thuẫn, họ dùng 3 “phép thoát”

 • Thần học hóa: “mầu nhiệm”

 • Đạo đức hóa: “đức tin yếu”

 • Tâm linh hóa: “Chưa được soi sáng”

👉 Không cái nào là chứng cứ.

Chienslambao.blogspot.com




CÂU CHUYỆN VƯỜN ĐỊA ĐÀNG LỖI DO CÁCH GIÁO DỤC CON TRẺ CỦA NGƯỜI LỚN.

 

Chúng ta thường chạy theo tâm lý đám đông và định kiến xã hội luôn áp đặt một cách máy móc khuôn mẫu rằng: trẻ con không vâng lời người lớn là trẻ con sai hoàn toàn người lớn không hề có lỗi, trẻ con không cần hiểu và biết được cái hành vi cãi lời người lớn nó sẽ có tác hại ra sao đối với bản thân mình, tại sao người lớn không chịu tìm cách giải thích cho con trẻ được hiểu. VD: tôi có một đứa cháu 4 tuổI nhà gần mặt đường có rất nhiều xe cộ lưu thông, đứa cháu thích chạy nhảy ra đường chơi, tôi không thể nói cháu ra đường chơi giỡn dễ bị xe tông "Chết" lắm đó. Con nít 3,4 tuổi thì sự hiểu biết tư duy chưa có, nên nó đâu biết cái "Chết" là tốt hay xấu, chết nó nguy hiểm và đáng sợ ra sao đâu. Nên người lớn mình phải tìm cách giải thích cho nó biết và tự sợ mỗi khi ra đường chơi một mình rằng: con ra đường chơi bị xe nó tông vô là bị chảymáu đau lắm phải đi bác sĩ chích nè, con sẽ không được ăn kem, không được đi siêu thị, đi công viên chơi với các bạn nè,...Mình là người lớn thì phải giải thích làm sao cho trẻ con nó biết, và tự chủ động phòng tránh cái c hết cho nó, chứ đâu có nói một câu đơn giản " cha cấm con không được ăn trái đó, nếu con ăn cái đó vô là con sẽ bị chết đã hết trách nhiệm rồi.😛😛😛 

Chienslambao.blogspot.com





 


Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

MỘT PHA XỬ PHẠT ĐI VÀO LÒNG ĐẤT CỦA THẦN THIÊN CHÚA😁

 Loài rắn hiền lành vốn nhút nhát có liên quan gì đến vụ cám dỗ Adam và Eva ăn "trái cấm" trong vườn Eden đâu, nó bị kẻ gian giả mạo hình tướng, khi phát hiện ra sự thật sao thèn choá ko phạt kẻ gian là Satan, buộc hắn phải cạp đất mà ăn và bò bằng bụng mãi mãi, mà phạt loài rắn vô tội nhể?😁

Chienslambao.blogspot.com



PHÂN TÍCH CƠ CHẾ KIỂM SOÁT TÂM LINH VÀ CÁCH HÓA GIẢI SỰ VINH QUANG GIẢ TẠO

 

I. "Tầng kiến trúc thượng tầng" trong cơ chế kiểm soát của nhà thờ: Biến nạn nhân thành cộng tác viên

Sau khi đã dùng "Tội lỗi" và "Nỗi sợ" để khuất phục con chiên, hệ thống sẽ thực hiện một bước ngoặt tâm lý cực kỳ thông minh: Trao cho họ một sứ mệnh ảo để họ cảm thấy mình quan trọng. Dưới đây là phân tích chi tiết về cơ chế lăng xê và tạo ra sự hãnh diện ảo này:

A. Cơ chế "Nâng cấp vị thế": Từ tội nhân thành Quân lính của Chúa Sau khi dìm con người xuống bùn đen với mặc cảm "Tội tổ tông", nhà thờ lập tức đưa ra một danh hiệu mới: "Dân riêng của Chúa" hoặc "Con cái sự sáng".

1. Đánh vào cái tôi (Ego): Con người vốn sợ sự tầm thường. Bằng cách nói rằng "Bạn được chọn", "Bạn có sứ mệnh cứu rỗi linh hồn người khác", nhà thờ đã biến một cá nhân bình thường thành một "chiến binh tâm linh".

2. Sự hãnh diện độc hại: Con chiên bắt đầu nhìn những người không tin (người ngoại đạo) bằng ánh mắt thương hại hoặc thấp kém hơn. Họ tự hào vì mình nắm giữ "Chìa khóa thiên đàng", trong khi những người khác đang đi vào "hỏa ngục". Sự tự hào này là chất xúc tác khiến họ càng gắn bó chặt chẽ với hệ thống.

B. Biến việc "Dụ dỗ" thành "Sứ mệnh cứu thế" Nhà thờ gọi việc lôi kéo người khác là "Truyền giáo" hay "Rao giảng Tin Mừng". Đây là một thuật ngữ được mỹ hóa để che đậy bản chất của việc mở rộng thị phần kiểm soát.

1. Cảm giác quyền năng: Khi một con chiên thuyết phục được người khác tin theo, họ trải qua một cảm giác phấn khích tương tự như Đấng cứu thế. Họ tin rằng mình vừa "cứu" được một mạng người khỏi lò lửa địa ngục.

2. Cơ chế đa cấp tâm linh: Mỗi con chiên trở thành một đại lý không lương. Họ tự nguyện bỏ thời gian, công sức, tiền bạc để đi lôi kéo người khác vì họ tin rằng "công đức" của mình trên thiên đàng sẽ lớn hơn. Thực chất, họ đang làm giàu thêm quyền lực và tài chính cho bộ máy giáo hội mà vẫn cảm thấy mình đang làm việc thiện.

C. Sự lăng xê thông qua các hình mẫu "Thánh tử đạo" Hệ thống tạo ra các tấm gương về sự hy sinh cực đoan để con chiên soi vào và thèm khát sự vinh quang đó.

1. Nghệ thuật tôn vinh: Những người hăng hái nhất, cực đoan nhất sẽ được phong Thánh, được tạc tượng, được nhắc tên trong các buổi lễ trang trọng.

2. Hệ quả: Điều này tạo ra một cuộc đua ngầm trong cộng đồng con chiên. Ai cũng muốn mình trông "đạo đức" hơn, "sốt sắng" hơn. Sự hãnh diện khi được cộng đồng tôn vinh là một liều thuốc phiện tinh thần khiến họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả những việc phi logic, để bảo vệ giáo bang.

D. Tạo ra "Pháo đài tâm lý" tập thể Khi những con chiên cùng nhau chia sẻ về việc dụ được người khác theo đạo, họ tạo ra một sự hưng phấn tập thể.

1. Sự xác nhận xã hội (Social Proof): Càng nhiều người theo, họ càng tin rằng mình đúng. Cảm giác hãnh diện khi thuộc về một nhóm "được cứu rỗi" giúp họ lờ đi tất cả những mâu thuẫn logic mà chúng ta đã bàn.

2. Sự gắn kết bằng bí mật: Họ tin rằng mình biết những điều mà người thường không biết. Sự "bí mật" và "đặc quyền" này chính là sợi dây xích vô hình nhưng cực kỳ chắc chắn.

E. Tổng kết: Vòng lặp của sự hãnh diện lố bịch

• Hạ thấp: Bạn là kẻ có tội, xứng đáng bị thiêu đốt.

• Ban ơn: Chúa thương xót nên nhận bạn làm con.

• Trao quyền: Bạn có sứ mệnh đi cứu người khác giống như Chúa.

• Lăng xê: Bạn thật vĩ đại, bạn là thánh thiện, bạn sẽ được vinh quang trên trời.

Kết quả: Con chiên không còn cảm thấy mình bị kiểm soát nữa, mà cảm thấy mình đang đồng hành cùng quyền lực. Họ bảo vệ nhà thờ quyết liệt vì họ đang bảo vệ chính cái "vinh quang ảo" mà họ được ban phát. Đây là một cơ chế vận hành cực kỳ lố bịch: Kẻ bị chăn dắt lại tự hào vì mình là kẻ đi chăn dắt người khác cho chủ nội.

________________________________________

II. Trường hợp khác: Pháp Luân Công (PLC)

Pháp Luân Công (PLC) là một ví dụ điển hình của việc kế thừa và "nâng cấp" các chiêu thức kiểm soát tâm linh từ các tôn giáo cổ xưa, sau đó trộn lẫn với các khái niệm khí công và tu luyện để tạo ra một hệ thống "lăng xê" tín đồ cực kỳ hiệu quả. Dưới đây là cách PLC sử dụng chiêu thức "biến con chiên thành đấng cứu thế" để kiểm soát người theo:

1. Nâng cấp vị thế: Từ "Người bệnh" thành "Thần thể" Cũng giống như cách nhà thờ dùng "Tội tổ tông", PLC bắt đầu bằng việc đánh vào nỗi sợ về bệnh tật và nghiệp lực.

• Cơ chế: Họ nói rằng thân thể bạn đầy rẫy nghiệp lực đen đúa. Nhưng khi bạn tập luyện, sư phụ sẽ "tịnh hóa" thân thể, gắn "Pháp luân" vào bụng.

• Sự hãnh diện: Người tập không còn thấy mình là một người bình thường nữa, mà là một "Đệ tử Đại Pháp" có tầng thứ cao hơn hẳn "người thường". Sự phân biệt đối xử giữa "người tu luyện" và "người thường" chính là bước đầu tiên để tạo ra sự kiêu hãnh tâm linh độc hại.

2. Chiêu thức "Cứu độ chúng sinh": Đỉnh cao của sự lăng xê Trong PLC, việc đi quảng bá (phát tờ rơi, gọi điện, dụ dỗ người khác) không gọi là lôi kéo, mà gọi là "Giảng thanh chân tướng" để "Cứu độ chúng sinh".

• Đóng vai Đấng cứu thế: Người tập được nhồi nhét rằng thế giới sắp đến ngày tận diệt (Đại đào thải), và chỉ có họ mới có chìa khóa cứu người.

• Sự ảo tưởng về quyền năng: Khi một bà nội trợ hay một ông lão nghỉ hưu tin rằng mỗi tờ rơi mình phát ra là đang cứu một linh hồn khỏi sự hủy diệt vĩnh viễn, họ cảm thấy mình có một vinh quang vĩ đại. Cảm giác này mạnh hơn bất cứ thứ tiền bạc hay địa vị nào trong đời thực.


3. Biến sự "bị xua đuổi" thành "Uy đức" PLC rất khéo léo trong việc biến những khó khăn hay sự phản đối của xã hội thành công cụ lăng xê tín đồ.

• Càng bị phản đối càng vinh quang: Nếu người thân ngăn cản hoặc chính quyền cấm đoán, họ gọi đó là "khảo nghiệm" để tăng "uy đức".

• Hệ quả: Tín đồ cảm thấy mình như những thánh tử đạo. Họ càng làm những việc kỳ quặc, bị người đời cười chê, họ lại càng cảm thấy mình "cao thượng" vì "người thường không hiểu được tầng thứ của thần". Đây là một cái bẫy tâm lý khép kín, triệt tiêu mọi logic phản biện.

4. Hệ thống "Đa cấp tâm linh" và sự hãnh diện tập thể PLC vận hành theo kiểu không có trụ sở hữu hình nhưng có mạng lưới vô hình cực kỳ chắc chắn.

• Lăng xê chéo: Trong các nhóm chia sẻ (học pháp), các tín đồ liên tục ca ngợi về việc mình đã "tinh tấn" thế nào, cứu được bao nhiêu người. Những người "tinh tấn" nhất được coi là những người có tầng thứ cao, sắp "viên mãn" (trở thành Phật, Đạo, Thần).

• Vinh quang ảo: Cái đích cuối cùng là sự "Viên mãn" – một lời hứa hẹn không bao giờ có bằng chứng, nhưng lại là miếng mồi ngon nhất để tín đồ tự nguyện làm "con chiên" và "kẻ đi chăn dắt" suốt đời.

________________________________________

III. Tại sao trí thức vẫn dễ dàng sập bẫy "vinh quang ảo"?


Tại sao những người có học thức, thậm chí là trí thức, vẫn dễ dàng sập bẫy "vinh quang ảo" này của đạo chúa, Pháp Luân Công hay các giáo phái tương tự? Đây là một trong những nghịch lý gây kinh ngạc nhất. Thực tế, trí thức không hề "miễn nhiễm" với các bẫy tâm linh. Thậm chí, họ còn có những "điểm yếu chí tử" mà các giáo phái khai thác rất triệt để.


1. Sự kiêu ngạo của trí thức (Intellectual Hubris) Trí thức thường tự hào về khả năng tư duy của mình. Các giáo phái lợi dụng điều này bằng cách tạo ra một hệ thống "Logic giả hiệu".

• Cách vận hành: Thay vì bắt tin mù quáng, họ đưa ra những thuật ngữ có vẻ "khoa học" (như năng lượng, không gian khác, hạt cơ bản, cơ chế sinh học...).

• Cái bẫy: Khi trí thức đọc được những thứ nghe có vẻ logic nhưng lại "vượt xa khoa học hiện đại", họ cảm thấy mình đang tiếp cận một loại "Khoa học siêu thường". Sự hãnh diện khi biết được "bí mật vũ trụ" mà đồng nghiệp mình không biết khiến họ sập bẫy. Họ không nhận ra mình đang dùng logic để chứng minh cho một niềm tin phi logic.


2. "Lỗ hổng" ý nghĩa sống (The Void of Meaning) Trí thức thường dành cả đời để giải quyết các vấn đề kỹ thuật hoặc chuyên môn, nhưng đôi khi họ lại rỗng tuếch về mặt tâm hồn.

• Cơn khát giá trị: Khi đối diện với khủng hoảng tuổi trung niên, sự cô độc hoặc nỗi sợ cái chết, khoa học thuần túy không cho họ câu trả lời "Tôi là ai? Tôi đi đâu?".

• Giải pháp lấp đầy: Nhà thờ hay PLC cung cấp cho họ một "Dự án cuộc đời vĩ đại". Từ một kỹ sư chỉ biết máy móc, họ trở thành "Con cái Thiên Chúa" hoặc "Đệ tử Đại Pháp đang cứu độ chúng sinh". Danh hiệu này lấp đầy sự trống rỗng, khiến họ cảm thấy cuộc đời mình từ đây mới thực sự có ý nghĩa và vinh quang.


3. Hiệu ứng "Bênh vực lựa chọn" (Choice-Supportive Bias) Người có học thường khó thừa nhận mình sai hơn người bình thường.

• Càng đầu tư càng lún sâu: Một khi trí thức đã bỏ thời gian nghiên cứu, đã công khai tuyên bố tin theo, họ sẽ huy động toàn bộ trí thông minh của mình để biện hộ cho những điểm lố bịch của giáo phái.

• Sự tinh vi của lý trí: Họ sẽ dùng những lập luận lắt léo, những "mầu nhiệm" để khỏa lấp lỗi logic. Họ không muốn mình trông giống một kẻ bị lừa, nên họ thà biến mình thành một "triết gia" bảo vệ đức tin đó.


4. Áp lực cộng đồng và sự "Hãnh diện nhóm" Trí thức rất cần sự công nhận. Các giáo phái tạo ra một cộng đồng gồm nhiều người "có vẻ" cùng đẳng cấp.

• Sự lôi kéo tinh vi: Khi thấy một vị giáo sư khác cũng tập luyện hay đi lễ, người trí thức sẽ tự trấn an: "Ông ấy giỏi thế còn tin thì chắc chắn phải có gì đó đúng".

• Lăng xê chéo: Trong nhóm, họ được tôn vinh là những người "có căn cơ", "có trí huệ". Sự lăng xê này tạo ra một cơn say quyền lực ảo mà cuộc sống công việc khô khan không mang lại được.


5. Cơ chế "Cô lập thông tin" kiểu mới Dù trí thức tiếp cận nhiều thông tin, nhưng họ thường bị rơi vào cái bẫy "Sự thiên kiến xác nhận" (Confirmation Bias).

• Các giáo phái như PLC dạy tín đồ "không nghe, không xem" các luồng thông tin phản biện vì đó là "nghiệp lực" hoặc "ma quỷ ngăn trở".

• Trí thức, thay vì dùng phương pháp phản chứng của khoa học, lại dùng trí tuệ của mình để chọn lọc những thông tin chỉ củng cố thêm cho giáo phái. Họ tự xây một bức tường bao quanh mình bằng chính những kiến thức họ có.

Tóm lại: Tại sao họ lại "Ngu" một cách có học thức? Thực tế, các giáo phái không đánh vào cái đầu (trí thông minh) mà đánh vào cái tôi (ego) và nỗi sợ của người trí thức.

• Họ cho người trí thức một cảm giác Thượng đẳng.

• Họ cho người trí thức một Vinh quang vĩ đại (làm thánh, làm thần).

• Họ biến việc đi "dụ người khác" trở thành một Sứ mệnh cao cả.


Người trí thức sập bẫy vì họ tin rằng mình quá thông minh để bị lừa. Đó chính là kẽ hở lớn nhất. Bạn có thấy rằng điểm chung của tất cả những người này là họ không chấp nhận sự tầm thường của kiếp người, nên họ buộc phải tin vào một kịch bản "lố bịch" để cảm thấy mình đặc biệt không?

________________________________________

IV. Hóa giải những gông cùm tâm lý


Để "hóa giải" những gông cùm tâm lý đã bám rễ sâu bằng cả nỗi sợ và sự kiêu hãnh, chúng ta không thể dùng bạo lực hay sự chỉ trích, vì điều đó chỉ khiến họ cảm thấy mình đang bị "thử thách" và càng lún sâu hơn. Hóa giải là một quá trình "giải độc lý trí" dựa trên các bước sau:


1. Phá vỡ sự "Thượng đẳng" (Hóa giải cái Tôi) Cốt lõi của việc lôi kéo trí thức là cho họ cảm giác mình đặc biệt. Để hóa giải, cần kéo họ trở về với thực tại khách quan.

• Đặt câu hỏi về sự "Đặc quyền": Hãy hỏi nhẹ nhàng: "Tại sao một Đấng Sáng Tạo vũ trụ bao la lại chỉ ưu tiên một nhóm nhỏ người tin theo, trong khi hàng tỷ người tốt khác lại bị bỏ rơi hoặc nguyền rủa? Chẳng lẽ trí tuệ của Đấng đó lại hẹp hòi hơn cả lòng bao dung của một con người bình thường?"

• Bình thường hóa sự tồn tại: Giúp họ nhận ra rằng sự tử tế, đạo đức không cần một nhãn dán tôn giáo hay một danh hiệu "Đệ tử". Một người không đạo vẫn có thể cứu người, làm thiện nguyện. Khi giá trị tự thân được công nhận, họ sẽ bớt lệ thuộc vào "vinh quang ảo" mà giáo phái ban phát.


2. Dùng "Gậy ông đập lưng ông" – Truy xuất nguồn gốc Logic Vì họ tin bằng logic (dù là logic giả hiệu), hãy dùng chính logic để phá vỡ nó.

• Đối với Đạo Chúa: Xoáy sâu vào nghịch lý: "Nếu Chúa toàn năng và thương xót, tại sao Ngài lại tạo ra một hệ thống cần máu và sự tra tấn để vận hành? Một vị vua nhân từ sẽ xóa nợ, chứ không bắt con trai mình chết để trả nợ cho chính mình."

• Đối với Pháp Luân Công: Hỏi về những lời hứa không thực hiện được: "Nếu 'tịnh hóa' thân thể là tuyệt đối, tại sao những người tập lâu năm vẫn bệnh và chết? Nếu 'Sư phụ' bảo hộ, tại sao vẫn có những rủi ro xảy ra?" Khi những bằng chứng thực tế đập tan các "mầu nhiệm", niềm tin sẽ lung lay.


3. Giải tỏa "Nỗi sợ mắc nợ" và "Nỗi sợ hình phạt" Đây là sợi dây xích nặng nhất. Phải giúp họ hiểu rằng tình yêu thực sự không đi kèm với điều kiện hay đe dọa.

• Phân tích tâm lý học: Giải thích cho họ về cơ chế "Thao túng bằng tội lỗi" (Guilt-tripping). Khi họ hiểu rằng cảm giác "mắc nợ" là một kỹ thuật tâm lý được dàn dựng, họ sẽ bắt đầu nhìn nhận sự hy sinh của Chúa hay công sức của Sư phụ dưới một lăng kính khác – không phải ân huệ, mà là cái bẫy cảm xúc.


• Định nghĩa lại sự ác: Cái ác không phải là một thế lực siêu nhiên (con rắn hay ma quỷ), mà là sự thiếu hụt nhận thức. Khi ta hiểu biết, ta không còn sợ những lời nguyền "địa ngục" hay "đào thải" nữa.


4. Kết nối lại với các mối quan hệ thực tế Các giáo phái thường cô lập con người bằng cách gọi người thân là "người thường" hoặc "trở ngại tu luyện".

• Hành động: Thay vì tranh cãi về giáo lý, hãy dùng tình thương thực sự (không điều kiện) để đối xử với họ. Khi họ thấy rằng "người thường" (gia đình) còn bao dung và ấm áp hơn cái cộng đồng luôn phán xét sự "tinh tấn" của họ, họ sẽ dần quay về.

• Tạo "lối thoát danh dự": Đừng bao giờ chế giễu khi họ bắt đầu nghi ngờ. Hãy cho họ một con đường lùi để họ không cảm thấy bị nhục nhã khi thừa nhận mình đã sai.


5. Hóa giải bằng "Sự hoài nghi lành mạnh" Phương pháp cuối cùng và quan trọng nhất là dạy họ cách Tư duy phản biện (Critical Thinking):

• Luôn hỏi: "Ai là người hưởng lợi từ việc tôi tin vào điều này?" (Tài chính, quyền lực, sự phục tùng).

• Luôn kiểm chứng: "Có bằng chứng khách quan nào ngoài những cuốn sách của giáo phái không?"

Lời kết cho quá trình hóa giải: Hóa giải không phải là nhồi nhét một niềm tin mới, mà là dọn dẹp những rác rưởi của nỗi sợ và sự kiêu ngạo để lý trí tự tìm về với sự thật. Khi một người nhận ra rằng mình không cần phải là "Đấng cứu thế" hay "Con cái sự sáng" mới có giá trị, mà chỉ cần là một con người tử tế và tỉnh táo, khi đó họ thực sự tự do.

St

Chienslambao.blogspot.com





LIỆU PHÁP TÂM LÝ TRONG TÔN GIÁO: KHI SỰ HOÀI NGHI ĐƯỢC PHÙ PHÉP THÀNH SỰ HOÀI NIỆM.

 TÂM LÝ HỌC ỨNG DỤNG TRONG HOẠT ĐỘNG TÔN GIÁO.

Các nhà thần học và những người đứng đầu các giáo phái không chỉ là những người nghiên cứu kinh điển, mà thực chất là những bậc thầy về tâm lý học ứng dụng. Họ đã nắm bắt và vận hành những quy luật của bộ não con người từ hàng nghìn năm trước khi các ngành tâm lý học hiện đại ra đời.

Dưới đây là những biện pháp tâm lý "siêu đẳng" mà họ áp dụng để bẻ gãy ý chí và kiểm soát tín đồ:

1. Kỹ thuật "Phá hủy cái tôi và tái cấu trúc" (Dismantling the Ego)

Đây là bước đầu tiên và quan trọng nhất để thu phục một người, đặc biệt là người có học thức.

Giai đoạn hạ nhục: Dùng các khái niệm như "Tội lỗi", "Nghiệp lực", "Sự thấp kém của con người" để làm cá nhân cảm thấy mình vô giá trị. Khi cái tôi bị tổn thương và hoang mang, con người có xu hướng đi tìm một chỗ dựa.

Giai đoạn cứu vãn: Ngay khi cá nhân đang tuyệt vọng, họ đưa ra một giải pháp (Chúa, Pháp, Sư phụ). Lúc này, tâm trí con người sẽ bám lấy giải pháp đó như một cái phao, tạo ra sự lệ thuộc tâm lý cực kỳ sâu sắc.

2. Sự thao túng bằng "Dòng thác cảm xúc" (Emotional Flooding)

Họ sử dụng các buổi lễ, âm nhạc, tiếng cầu kinh, hoặc các buổi "chia sẻ tinh tấn" để tạo ra một không gian tràn ngập cảm xúc.

Hệ quả: Khi cảm xúc lên cao (khóc lóc, hưng phấn, xúc động vì sự hy sinh của Chúa), phần vỏ não tiền trán (phụ trách tư duy logic) sẽ tạm thời ngưng hoạt động. Họ tin vào những điều phi lý nhất đơn giản vì lúc đó họ đang cảm thấy "phê" hoặc "an lạc" giả tạo.

3. Kỹ thuật "Sự cam kết và nhất quán" (Commitment and Consistency)

Đây là bẫy tâm lý khiến trí thức khó thoát ra nhất.

Từng bước nhỏ: Ban đầu họ chỉ yêu cầu bạn đọc một cuốn sách, dự một buổi lễ. Sau đó là đóng góp tiền bạc, đi phát tờ rơi.

Hiệu ứng tâm lý: Khi đã bỏ ra quá nhiều công sức và uy tín cá nhân, não bộ sẽ tự động hợp thức hóa hành động đó là đúng để tránh cảm giác bị mâu thuẫn nội tâm (Dissonance). "Nếu nó không đúng, tại sao tôi lại bỏ cả năm trời đi theo?". Để không phải thừa nhận mình bị lừa, họ chọn tin quyết liệt hơn.

4. Sử dụng ngôn ngữ "Đóng kín tư duy" (Thought-Terminating Cliches)

Họ tạo ra những cụm từ "vạn năng" để ngăn chặn mọi sự hoài nghi:

"Đây là mầu nhiệm, không được dùng trí người để xét."

"Đó là ma quỷ đang thử thách đức tin của bạn."

"Bạn chưa đủ tầng thứ để hiểu vấn đề này."

Tác dụng: Khi một con chiên bắt đầu đặt câu hỏi logic, não họ sẽ tự động phát ra những câu "thần chú" này để dập tắt luồng tư duy phản biện ngay từ đầu.

5. Sự "Cách ly tinh thần" (Social Isolation)

Dù không bị nhốt trong lồng sắt, tín đồ bị cách ly bằng cách dán nhãn thế giới bên ngoài.

Phân cực: Trong đạo (Người được chọn, thiện lành) vs. Ngoài đạo (Người phàm phu, tà ác, tội lỗi).

Kết quả: Con chiên cảm thấy sợ hãi thế giới thực và chỉ thấy an toàn khi ở trong cộng đồng của mình. Sự sợ hãi bị cộng đồng tẩy chay (Excommunication) chính là công cụ quyền lực nhất của các nhà quản lý tôn giáo.

Tóm lại: Một "hệ điều hành" tâm lý hoàn hảo

Các nhà thần học đã thiết kế ra một hệ điều hành mà ở đó:

Nỗi sợ là bức tường bao quanh.

Sự kiêu hãnh (vinh quang ảo) là phần thưởng kích thích.

Sự mắc nợ là sợi dây ràng buộc.

Khi một người trí thức bị cài đặt hệ điều hành này, họ sẽ dùng chính sự thông minh của mình để bảo vệ nó, chống lại mọi sự thật khách quan. Họ không biết rằng mình đang sống trong một "nhà tù không song sắt" được xây dựng bằng chính những điểm yếu tâm lý của chính mình.

Chienslambao.blogspot.com





LÝ LUẬN THẦN HỌC VÀ VỎ BỌC ĐỨC TIN TRONG ĐẠO THIÊN CHÚA.

 Hỏi 1 con chiên già: Tại sao gia đình ông, và ông một lòng với chúa thế, mà ông sinh ra đã dị tật chân rồi? 

Đây là một tình huống kinh điển phơi bày sự đối lập giữa thực tế nghiệt ngã và những lý thuyết màu hồng của thần học. Khi đối mặt với một câu hỏi như vậy, các nhà thần học sẽ không bao giờ thừa nhận đó là sự bất công hay ngẫu nhiên của sinh học.

Họ có một kho "vũ khí lươn lẹo" để biến nỗi đau thành một loại ân huệ giả tạo. Dưới đây là cách họ thường bẻ lái:

1. "Thánh giá riêng" và Sự lựa chọn đặc biệt

Họ sẽ nói rằng Chúa không trao gánh nặng cho kẻ không gánh nổi.

• Lập luận: Chúa chọn ông mang dị tật vì ông có linh hồn mạnh mẽ hơn người thường. Cái chân tật nguyền là "Thánh giá" mà Chúa mời gọi ông vác cùng Ngài.

• Mục đích: Biến sự thiệt thòi thành một danh hiệu cao quý. Thay vì thấy mình là nạn nhân của số phận, con chiên sẽ cảm thấy mình là "người được chọn" để chịu khổ thay cho người khác hoặc để làm gương.

2. Dùng nỗi đau để "Tôn vinh vinh quang Chúa"

Đây là cách giải thích cực kỳ tàn nhẫn nhưng lại rất phổ biến trong Kinh thánh (như câu chuyện về người mù bẩm sinh).

• Lập luận: Ông sinh ra dị tật không phải vì tội của ông hay cha mẹ ông, mà là để "quyền năng của Chúa được thể hiện". Họ sẽ nói rằng thông qua đức tin của một người tàn tật, người khác sẽ thấy Chúa vĩ đại thế nào.

• Sự thật: Họ dùng nỗi đau của một cá nhân làm "đạo cụ" quảng bá cho giáo phái. Nếu ông vẫn tin Chúa dù bị chân tật, họ sẽ dùng ông để mỉa mai những người lành lặn mà không tin.

3. Đầu tư cho "Đời sau" (Trì hoãn sự sung sướng)

Đây là đòn tâm lý đánh vào hy vọng của con người khi ở đường cùng.

• Lập luận: Cuộc đời này chỉ là quán trọ, là cõi tạm thử thách. Sự khiếm khuyết ở thân xác này sẽ được bù đắp bằng một thân thể hoàn hảo, không tì vết trên Thiên đàng.

• Mục đích: Khiến con người chấp nhận nghịch cảnh hiện tại mà không thắc mắc. Họ bán cho con chiên một "chiếc bánh vẽ" ở tương lai để thu về sự phục tùng tuyệt đối ở hiện tại.

4. "Huyền nhiệm" – Lá chắn cuối cùng

Khi mọi lý lẽ logic bị bẻ gãy, họ sẽ rút ra "quân bài tẩy" này.

• Lập luận: "Đường lối của Thiên Chúa thì cao vời vợi, trí tuệ loài người nhỏ bé sao hiểu thấu?". Họ sẽ nói rằng có thể cái chân dị tật đó đã cứu ông khỏi một tai họa khác lớn hơn (ví dụ: nếu chân lành ông đã đi lính và chết trận chẳng hạn).

• Mục đích: Triệt tiêu tư duy phản biện. Khi coi mọi sự là "huyền nhiệm", con chiên sẽ ngừng đặt câu hỏi "Tại sao?" và chỉ còn biết cúi đầu chấp nhận.

________________________________________

Tại sao con chiên già đó không biết trả lời?

Vì ông ta bị kẹt trong một "nghịch lý nhận thức":

1. Một mặt, ông cảm nhận nỗi đau và sự bất tiện thực sự của dị tật (Sự thật khách quan).

2. Mặt khác, ông đã bị tiêm nhiễm rằng Chúa là tình yêu và toàn năng (Giáo điều).

Khi hai điều này xung đột, não bộ ông ta bị "đơ". Ông ta không dám trách Chúa vì sợ địa ngục, nhưng cũng không thể giải thích tại sao một người cha yêu thương lại bẻ chân con mình ngay từ khi mới lọt lòng.

Tóm lại: 

Thần học là nghệ thuật biến "sự bất công" thành "mầu nhiệm" và biến "nạn nhân" thành "người vác thánh giá". Đó là cách họ giữ chân những người khốn khổ nhất – những người đáng lẽ ra phải là những người đầu tiên đứng lên chất vấn hệ thống đó.

Cách giải thích "Chúa muốn thế" thực chất là cách trốn tránh trách nhiệm giải trình lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Chienslambao.blogspot.com




TỘI TỔ TÔNG VÀ CƠ CHẾ KIỂM SOÁT: PHÂN TÍCH LOGIC CỦA MỘT KỊCH BẢN GIẢI CỨU

 

Khi dùng lý trí độc lập để mổ xẻ các khái niệm nền tảng của thần học, chúng ta sẽ thấy một hệ thống được xây dựng cực kỳ chặt chẽ nhằm mục đích duy nhất: Biến con người thành những "con nợ" vĩnh viễn của Đấng Tạo Hóa.

1. Con Rắn: Phép thử hay một sự dàn dựng có chủ đích?

Mâu thuẫn đầu tiên nằm ở sự hiện diện của cái ác ngay trong vườn Địa Đàng – nơi được coi là hoàn hảo.

Nghịch lý toàn năng: Nếu Chúa biết trước mọi sự, Ngài đã biết Adam và Eva sẽ thất bại khi đối mặt với con rắn. Việc để con rắn tiếp cận loài người không phải là một sự vô ý, mà là một bước đi chiến thuật.

Mục đích: Để tạo ra một "lỗi hệ thống" (Tội lỗi). Nếu không có sự sa ngã, con người sẽ mãi tự do và không cần đến sự cứu chuộc. Con rắn chính là công cụ để kích hoạt một kịch bản mà ở đó Chúa sẽ xuất hiện như một giải pháp duy nhất.

2. Sự nguyền rủa đời đời: Công cụ khuất phục bằng nỗi sợ

Sau khi "lỗi" được tạo ra, hệ thống lập tức áp đặt một hình phạt khủng khiếp: Sự nguyền rủa di truyền.

Tính phi lý: Bắt hàng tỷ con cháu đời sau phải chịu tội cho hành động của hai người khởi đầu. Đây là cơ chế tạo ra "tâm lý tội lỗi mặc định". Ngay khi sinh ra, con người đã bị tước bỏ quyền được trong sạch.

Đối trọng giữa Thương xót và Trừng phạt: Nhà thờ rao giảng về lòng thương xót, nhưng đồng thời đe dọa bằng Địa ngục – sự hành hạ vĩnh viễn. Một sự thương xót dựa trên nỗi sợ hãi về một hình phạt cực đoan (nguyền rủa đời đời cho một lỗi lầm hữu hạn) thực chất là một hình thức cưỡng bức niềm tin.

3. Vở bi kịch "Nhập Thể": Sự hy sinh của thực thể bất tử

Để giải quyết món nợ do chính mình đặt ra, Chúa thực hiện kịch bản "hy sinh con một". Tuy nhiên, dưới góc nhìn logic, đây là một sự hy sinh không có mất mát thực sự:

Sự dạo chơi của Đấng Vĩnh Hằng: Chúa xuống thế, chịu đau đớn như loài người, rồi chết trong 3 ngày trước khi sống lại trị vì vĩnh cửu. Với một thực thể bất tử, 3 ngày đau khổ so với sự vĩnh hằng chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé. Nó không phải là sự hy sinh mạng sống theo đúng nghĩa, vì Ngài biết chắc chắn mình sẽ sống lại với quyền năng lớn hơn.

Mượn nỗi đau để tạo nợ: Việc nhấn mạnh vào sự tra tấn, đóng đinh và máu me là cách để tác động mạnh mẽ vào cảm xúc loài người. Khi con người thấy "Chúa đau đớn vì mình", họ sẽ rơi vào trạng thái mặc cảm và biết ơn cực độ. Đây là cơ chế kiểm soát tinh vi nhất: Kiểm soát bằng lòng trắc ẩn.

4. Tại sao Chúa lại cần sự vinh quang và lòng biết ơn?

Điểm lố bịch nhất trong hệ thống này là chân dung của một vị Chúa cần được tôn thờ:

Nhu cầu của Đấng Toàn Năng: Một thực thể hoàn hảo thì không cần sự công nhận từ những sinh vật nhỏ bé. Nhưng kịch bản Sáng Thế lại bắt con người phải qua tội lỗi, đau khổ rồi mới được "cứu" để ca ngợi vinh quang Chúa.

Sự dàn dựng: Nó giống như một người cha cố tình thả con mình xuống hố sâu, rồi đưa tay kéo lên để đứa trẻ phải khóc lóc cảm ơn và tôn thờ mình là đấng cứu thế. Trong đạo đức con người, đó là sự thao túng, không phải tình thương.

5. Sự vận hành của hệ thống Nhà thờ

Trong suốt lịch sử, cơ chế này không chỉ tồn tại bằng lời nói mà còn bằng bạo lực:

Quyền lực cứng: Dùng bạo lực, tòa án dị giáo để tiêu diệt những người dùng lý trí để phản biện.

Quyền lực mềm: Duy trì sự ngu muội bằng cách độc quyền diễn giải kinh thánh, biến những mâu thuẫn logic thành "mầu nhiệm" không được phép thắc mắc.

KẾT LUẬN:

Cơ chế "Thương xót nhưng nguyền rủa" là một cấu trúc quản trị đám đông hoàn hảo. Nó tạo ra vết thương (Tội lỗi), rồi bán thuốc chữa (Sự cứu rỗi), và cuối cùng yêu cầu người bệnh phải trả giá bằng sự phục tùng vĩnh viễn. Khi con người dám chỉ ra sự "lố bịch" của việc một vị Chúa vĩnh hằng lại phải diễn vở kịch hy sinh đau đớn để tha thứ cho cái luật do chính mình đặt ra, thì sợi dây kiểm soát đó sẽ chính thức đứt đoạn.

Chienslambao.blogspot.com





Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

THEO ĐẠO THIÊN CHÚA LÀ PHẢI TIN TRUYỆN THẦN THOẠI LÀ CÓ THẬT.

 Đọc Kinh Thánh mà không dùng tư duy thì rất khổ cho… con rắn.

Con rắn lén vào vườn, nói chuyện, tranh luận, dụ dỗ hai người ăn trái cấm. Vậy là trước khi bị phạt, nó biết nói tiếng người — nói còn rất có lý lẽ.

Sau đó God phạt: “từ nay ngươi phải bò bằng bụng”.

Câu này mặc nhiên thừa nhận rằng trước đó nó không bò — tức là nó có chân.

Vậy ta có một con rắn:

 • Biết nói

 • Biết lý luận

 • Đi bằng chân

 • Nhưng vẫn được gọi là… rắn

Nếu đây là lịch sử, thì sinh học nên viết lại.

Còn nếu là ẩn dụ, thì xin đừng bắt lý trí quỳ xuống trước thần thoại.

Tin là quyền cá nhân.

Nhưng ngừng suy nghĩ thì không phải là đức tin — đó chỉ là sự tự nguyện "sập nguồn tắt não".😁

Chienslambao.blogspot.com





Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

TẠI SAO CÙNG THỜ LẠY CHUNG MỘT ĐẤNG SÁNG THẾ, NHƯNG DO THÁI GIÁO VÀ HỒI GIÁO KHÔNG MỪNG GIÁNG SINH?

 

và lý do nằm ở nền tảng thần học, không phải vì “ghét” hay “chống” Kitô giáo.

1. Do Thái giáo

 • Do Thái giáo không công nhận Giêsu là Đấng Mêsia, càng không coi anh ta là Thiên Chúa hay Con Thiên Chúa.

 • Vì vậy, Giáng Sinh không có ý nghĩa tôn giáo nào đối với họ.

 • Người Do Thái có các lễ riêng như:

 • Hanukkah

 • Pesach (Vượt Qua)

 • Rosh Hashanah, Yom Kippur

 • Việc mừng Giáng Sinh, nếu có, chỉ mang tính xã hội/văn hóa ở các nước phương Tây, không phải tôn giáo.

2. Hồi giáo

 • Hồi giáo thừa nhận Giêsu (ʿĪsā) là một ngôn sứ lớn, sinh bởi trinh nữ Maria (Maryam).

 • Nhưng kiên quyết phủ nhận Giêsu là Con Thiên Chúa, và phủ nhận thập giá.

 • Do đó:

 • Không có lễ Giáng Sinh

 • Việc mừng ngày Chúa giáng sinh bị coi là tham dự vào tín điều sai lạc (shirk) nếu mang tính tôn giáo.

 • Lễ lớn của Hồi giáo là:

 • Eid al-Fitr

 • Eid al-Adha

3. Điểm chung đáng chú ý

 • Cả Do Thái giáo lẫn Hồi giáo đều giữ độc thần nghiêm ngặt.

 • Cả hai đều bác bỏ thần học Nhập Thể của Kitô giáo.

 • Vì vậy, việc không mừng Giáng Sinh là nhất quán về thần học, không phải “thiếu yêu thương”.

4. Điều này làm lộ một mâu thuẫn thú vị

Kitô giáo thường tuyên bố:

“Giáng Sinh là lễ của tình yêu phổ quát”

Nhưng trên thực tế:

 • Hai tôn giáo độc thần lâu đời nhất và nghiêm khắc nhất không hề công nhận ngày này.

 • Điều đó cho thấy lễ mừng sinh nhật Giêsu là một lễ nội bộ của Kitô giáo, không phải “chân lý phổ quát” như nhiều tín đồ hay diễn giải.

Chienslambao.blogspot.com



Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

CHUYỆN CUỐI NĂM: MẸ ƠI, CON NÍT TỪ ĐÂU MÀ CÓ?

 

- Mẹ ơi, tối hôm qua con đi chơi Noel với đám thằng Tèo ở nhà thờ vui lắm. Cha lại giảng nhiều điều hay lẽ phải nữa mẹ ạ.

- Cha? Cha nào? Bố mày ở với mẹ đêm qua mà.

- Thì cha xứ đó.

- Này con, người theo đạo họ gọi gì thì kệ họ. Mình không theo đạo, thì ngoài bố con ra, con không gọi ai là "bố", là "ba", là "cha" của mình, trừ khi mai này con lập gia đình thì gọi thêm "bố vợ" thôi. Nhớ nghe không. Ngay cả trong đạo, lẽ ra họ cũng không được gọi mấy ông linh mục là cha, vì theo kinh thánh, chính chúa của họ đã bảo rằng "không được gọi ai trên đời là cha".

- Ồ, lạ ghê. Sao họ tréo ngoe như vậy được nhỉ?

- Mà ổng giảng cái gì hay?

- Ổng nói là "không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người chết vì người mình yêu"; rằng chúa Jesus đã chết vì loài người chúng ta nên tình yêu của chúa là vĩ đại hơn cả, nên nhân loại cần đền đáp lại công ơn đó, ai cũng cần phải yêu mến chúa, phải nghe lời chúa, phải làm chúa vui, v.v.

- Thế con có từng nghe đến lễ phục sinh, có nghe họ bảo chúa sống lại không?

- Dạ có.

- Vậy nếu chúa không chết, thì làm gì có chuyện "chúa chết vì loài người chúng ta"? 

- À há.

- Về chuyện đó, mẹ còn có thể nói thêm cho con hiểu nhưng để đến lễ phục sinh nói tiếp cũng được. Thế ổng còn nói gì nữa không?

- Dạ, ổng nói chúa yêu thương con người, muốn tất cả được lên thiên đàng hưởng phúc đời đời. Tại lúc đó là lễ dành cho thiếu nhi, ổng nói thiếu nhi tụi con phải tin vào chúa để được lên thiên đàng. 

- Lên thiên đàng dễ nhỉ. Vậy nếu không tin thì sao hả con?

- Dạ, hình như ổng nói là ai không tin chúa bị cho vào hỏa ngục đời đời kiếp kiếp, khủng khiếp không tả xiết.

- Mẹ giả sử nhé. Bố con yêu con và chị hai, muốn cả hai đứa học giỏi và thành đạt. Đứa nào nghe lời bố thì bố cho cả cái nhà này, còn đứa nào không nghe thì bố từ mặt và tống vào hầm, khóa chốt và không bao giờ đoái hoài nữa. 

- Ơ, gì mà kinh dị vậy. Con không nghe lời thì bố trách mắng thôi mà mẹ. Bố hiền và yêu tụi con lắm, không có chuyện từ mặt và tống vào hầm đâu. Mà nhà mình làm gì có hầm.

- Ừ, con trai mẹ bắt đầu hiểu ra rồi đó. Nhà mình không có cái hầm nào cả, vì bố con khi xây nhà không bao giờ tính đến chuyện sẽ dành ra một chỗ tối tăm, ẩm thấp, để trừng phạt con vĩnh viễn nếu con không nghe lời. Và khi có đứa nào quá hư, không những chẳng biết nghe lời, mà còn làm chuyện xấu, trong nhà này hay ngoài xã hội, thì bố mẹ vẫn phải uốn nắn tụi con và nhất là phải chịu trách nhiệm nữa đó. 

- Dạ, vậy ví dụ mình không tin chúa, thì chúa cũng phải chịu trách nhiệm hả mẹ?

- Theo mẹ thì nên thế. Mẹ cũng từng đọc kinh thánh, trong đó nói rằng chúa biết hết mọi điều, vì chúa là đấng toàn trí. Chúa biết không chỉ những gì đã xảy ra, mà còn biết những điều sẽ xảy đến trong tương lai. Chúa biết những gì người ta sẽ trải qua, kể cả khi họ còn chưa ra đời, vì chúa là đấng sắp đặt mọi việc. Con có biết chuyện chúa kiểm soát trí óc Pharaoh, buộc ông ta chống lại ý muốn của chính chúa hay không?

- Hả? Sao lại quái đản vậy?

- Ừ, đó là để chúa có cớ trừng phạt người Ai Cập, giết chết trâu bò lẫn con trai đầu lòng của họ, nhằm biểu dương uy danh của chúa. Mẹ ví dụ vậy để con thấy chúa có thể làm những gì mà loài người chúng ta không thể tưởng tượng được. Con thấy đó, nếu chúa là đấng tạo ra tất cả và yêu thương tất cả, thì chúa cũng đã tạo ra dân Ai Cập và yêu thương họ. Thế mà chúa cũng trừng phạt họ để đưa dân Do Thái, dân riêng của chúa về miền đất hứa.

- Kiểu như bố tống chị hai vào hầm và cho con cái nhà này phải không? 

- Đúng ra thì phải nói là bố cố tình khiến chị hai cãi lời rồi tống chị hai vào hầm để phạt. Nhưng bố chả chịu trách nhiệm gì cả. Chả ai làm gì được bố, cũng chả ai dám làm gì. Mà mẹ con mình thôi tưởng tượng đi, vì bố con không có phải là loại người như vậy. Chỉ có trong kinh thánh mới có chuyện như vậy thôi con.

- Hình như con cũng đã nghe tụi thằng Tèo kể chuyện này, nhưng chưa bao giờ con hiểu chuyện như hôm nay. À, hôm qua là giáng sinh, ở nhà thờ diễn lại cảnh chúa Jesus ra đời trong máng cỏ khó nghèo. Ông linh mục giảng là chúa từ bỏ toàn bộ vinh quang để đầu thai làm con một gia đình nghèo khó, nên đó là một sự hy sinh cao cả. Phải vậy không mẹ?

- Nghe qua thì có vẻ như vậy. Nhưng theo như họ tin chúa là đấng hằng hữu, thì thời gian chả là gì đối với chúa; nên việc đầu thai vào một gia đình nghèo, sinh ra trong máng cỏ, sống trên trần gian 33 năm, thì cũng chỉ như chớp mắt. Người thiên chúa giáo hay nói quá lên, chứ mẹ thì mẹ thấy vậy đó. Cũng như chuyện chúa chết thôi. Biết trước mình sẽ chết và còn biết trước mình sẽ sống lại sau vài hôm, thì có khác gì đánh một giấc đâu. Chả có gì đáng phải làm ầm ĩ cả. 

- Dạ, con cũng thấy vậy. Mà sao mẹ biết nhiều về thiên chúa giáo thế?

- Vì sống ở thời đại nào cũng cần có kiến thức, nhất là bây giờ thông tin rất sẵn có. Con có nghe câu "google không tính phí" chưa?

- Haha, dạ có chứ. Vậy con có nên chơi với tụi thằng Tèo nữa không mẹ? Chúng nó tin những điều đó sái cổ, thỉnh thoảng còn dạy con về đạo, về chúa. Có lúc còn bảo con là nhà mình vô thần, là quỷ, thì mai mốt chết không được lên thiên đàng mà phải xuống hỏa ngục. Con cãi nhau với chúng nó mấy lần.

- Ừ, nhưng rồi con vẫn chơi với chúng nó đó thôi. Mẹ thấy con cũng thông minh, không dễ bị dụ. Con cứ chơi với bạn một cách bình thường. Tuổi nhỏ của các con nói chung không nên sa đà vào mấy chuyện mê tín, chả có cơ sở gì mà lại thành ra cãi cọ với nhau. Các bạn ấy cũng chỉ là nạn nhân của sự nhồi sọ, tức là bị người lớn nhồi vào đầu những điều không có thật hoặc không đúng đắn, thường được bọc trong những mỹ từ, lồng ghép cảm xúc như thật vậy. Nếu con xa lánh các bạn thì con cũng mất đi bạn bè, còn các bạn ấy lại chỉ chơi với nhau, dần dà các bạn ấy càng không biết rằng những bạn nhỏ vô thần như con cũng sống bình thường, có đạo đức, dù chẳng cần phải đi nhà thờ. Tối qua, mẹ cũng đâu có cấm con đi chơi lễ Noel với mấy bạn, vì qua việc tiếp xúc, con hiểu được thực tế, và con trò truyện như thế này với mẹ rồi mình mới có thể vỡ lẽ ra nhiều điều. 

- Dạ, con hiểu rồi. Cảm ơn mẹ. Lần sau mình nói chuyện này tiếp nhé mẹ, vì con còn rất nhiều thắc mắc về đạo thiên chúa, nhưng con phải ôn bài để chuẩn bị thi học kỳ rồi.

- Đúng lắm, con nhớ ôn bài cho kỹ, làm bài cẩn thận. Nhà mình vô thần, không cầu xin chúa cho điểm cao được đâu.

- Mẹ giỡn hoài. Hahaha!!!

(Nguồn: sách Giáo dục công dân lớp 4, NXB Giáo Dục, năm hai ngàn không trăm x x).

Chienslambao.blogspot.com


Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2025

KHI CÔNG GIÁO GỌI "LY DỊ" BẰNG "TIÊU HÔN" để tránh mâu thuẫn tín lý.😛😛😛

 

Lúc cưới ở nhà thờ thì nói là “sự chúa kết hợp”, là bí tích bất khả phân ly. Đến lúc vỡ thì lại bảo: à không, hóa ra từ đầu hôn nhân "chưa bao giờ thành sự".

Vậy lúc làm lễ cưới linh đình trong nhà thờ là chúa ngủ gật hay sao mà kết hợp nhầm?

Nói “công giáo không cho ly dị” nghe rất thánh thiện,

nhưng thực tế là:

 • vẫn chia tay,

 • vẫn ra tòa (Tòa án Giáo hội),

 • vẫn xét hồ sơ,

 • vẫn được cưới người mới cho đàng hoàng.

Chỉ khác mỗi chỗ là đổi tên:

ly dị → gọi là tiêu hôn.

chia tay → gọi là tuyên bố vô hiệu,

Đã cho chia tay và tái hôn thì cứ gọi thẳng là ly dị.

Đổi tên không làm thay đổi bản chất.

❌Từ "tiêu hôn" được ghi rõ trong Bộ giáo luật Công giáo, không phải "ngôn ngữ báo chí" như tín đồ Thuan Dinh Bui tự nghĩ ra để bao biện cho việc không biết giáo luật.🤭

Chienslambao.blogspot.com



Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2025

BAY HỒN XÁC VỀ TRỜI KHÔNG HỀ KHÓ.

 Bay hồn xác lên trời không hề khó nếu chúng ta biết rõ, và điều khiển được quy luật vật lý này: Đơn giản mà Jesus chỉ cần dùng mõm phán "trái đất hãy ngừng tác động lực hút lên xác phàm của tao" thì sẽ xảy ra hiện tượng không trọng lực, đưa cái xác phàm của nó bay lượn tự do ngoài không gian vũ trụ thôi mà. Bởi vậy ta nói thiên chú a tờn năng thì muốn làm gì chả được.

Chienslambao.blogspot.com




Thế giới sẽ ra sao nếu tất cả các xác chết đời sau sẽ đồng loạt sống dậy?

 Nếu tất cả các xác chết đời sau đều đồng loạt sống dậy theo niềm tin của người Thiên Chúa giáo, thì có thể sẽ có những hậu quả sau:

- *Tăng dân số đột biến*: Nếu tất cả các xác chết đều sống dậy, thì dân số thế giới sẽ tăng lên đột biến, dẫn đến thiếu hụt nguồn tài nguyên, thực phẩm, nước uống, và các tài nguyên khác.

- *Thay đổi xã hội và kinh tế*: Sự sống lại của các người đã chết sẽ dẫn đến thay đổi lớn trong xã hội và kinh tế. Các hệ thống xã hội, chính trị, và kinh tế hiện tại sẽ phải được điều chỉnh để đáp ứng nhu cầu của các người sống lại.

- *Vấn đề về chỗ ở và sinh kế*: Các người sống lại sẽ cần chỗ ở, thực phẩm, và các tài nguyên khác để tồn tại. Điều này sẽ dẫn đến vấn đề về chỗ ở, sinh kế, và các vấn đề xã hội khác.

- *Thay đổi về văn hóa và tâm linh*: Sự sống lại của các người đã chết sẽ dẫn đến thay đổi về văn hóa và tâm linh. Các người sống lại sẽ mang theo các giá trị, niềm tin, và kinh nghiệm của họ từ đời trước, và điều này sẽ ảnh hưởng đến văn hóa và xã hội hiện tại.

- *Vấn đề về sức khỏe và y tế*: Các người sống lại có thể sẽ gặp các vấn đề về sức khỏe, chẳng hạn như bệnh tật, thương tích, và các vấn đề khác liên quan đến quá trình sống lại.

- *Thay đổi về môi trường*: Sự sống lại của các người đã chết sẽ dẫn đến tăng nhu cầu về tài nguyên, và điều này sẽ ảnh hưởng đến môi trường.

Tuy nhiên, cần lưu ý rằng đây chỉ là một giả thuyết, và không có cách nào để dự đoán chính xác hậu quả của sự sống lại của các người đã chết.😭😭😭 

AI.

Chienslambao.blogspot.com


PHÂN TÍCH CHI TIẾT VỀ MÂU THUẪN NGÀY & GIỜ GIÊSU CHẾT TRONG KINH THÁNH

 🔍 

✅I. “Giờ thứ sáu – giờ thứ chín” = 12h–15h

  - Cách tính giờ của người Do Thái thời Giêsu: 

 • Ngày bắt đầu khoảng 6h sáng, được gọi là giờ thứ nhất.

 • Giờ thứ 3 ≈ 9h sáng.

 • Giờ thứ 6 ≈ 12h trưa.

 • Giờ thứ 9 ≈ 3h chiều.

➡️ Đây là hệ thống được dùng trong Matthew, Mark, Luke.

Nên:

✔ Phúc Âm nói:

“Từ giờ thứ sáu đến giờ thứ chín, bóng tối bao phủ cả đất.”

→ tức là từ trưa đến 3 giờ chiều.

Vì sao quan trọng?

 • Nguyệt thực chỉ xảy ra lúc ban đêm.

 • Nhật thực không trùng với lịch sử ngày 3/4/33.

 • Thế nên “trời tối” là một hình ảnh thần học, không phải ghi chép thiên văn.

✅ II. Mâu thuẫn về GIỜ GIÊSU BỊ ĐÓNG ĐINH

1. Mác (Phúc Âm sớm nhất):

 • Giêsu bị đóng đinh lúc giờ thứ ba (9:00 sáng). – Mc 15:25

 • Trời tối lúc 12:00–15:00.

 • Giêsu chết lúc 15:00. – Mc 15:34–37

2. Gioan (viết sau cùng, sửa rất nhiều chi tiết):

 • “Khoảng giờ thứ sáu”, ( "giữa trưa" - bản dịch tiếng Việt Tin lành, "mười hai giờ trưa" - bản dịch tiếng Việt  Công giáo)

Giêsu vẫn đứng trước Philato để xét xử. – Ga 19:14

⟹ Nếu Giêsu 12:00 trưa vẫn chưa bị kết án, thì:

 • không thể 9:00 sáng đã bị đóng đinh,

 • và càng không thể 12:00 trời tối khi đã treo trên thập giá.

⛔️⛔️Đây là mâu thuẫn trực tiếp, không thể hòa giải.

Vì sao có mâu thuẫn?

❌Gioan cố tình thay đổi mốc giờ để tạo biểu tượng:

 • Giêsu chết đúng lúc chiên Vượt Qua bị giết (khoảng trưa).

→ Làm Giêsu = Chiên Thiên Chúa.

Đây là ý đồ thần học, không phải mô tả lịch sử chính xác.

✅ III. Mâu thuẫn về NGÀY GIÊSU CHẾT — cực kỳ quan trọng

1. Phúc Âm Nhất Lãm (Matthew – Mark – Luke):

Tất cả đều nói:

 • Giêsu ăn tiệc Vượt Qua với môn đệ (bữa Tiệc Ly).

 • Tiệc Vượt Qua diễn ra tối ngày 14 tháng Nisan.

 • Giêsu bị bắt sau bữa ăn → xét xử trong đêm → bị đóng đinh ngày 15 tháng Nisan.

→ Giêsu chết NGÀY 15 Nisan.

2. Phúc Âm Gioan — nói NGƯỢC lại:

Gioan nói:

 • Người Do Thái “không vào phủ để khỏi bị ô uế mà phải ăn lễ Vượt Qua”. – Ga 18:28

→ nghĩa là lúc đó họ CHƯA ăn lễ Vượt Qua.

 • Giêsu bị xử vào “ngày Chuẩn Bị lễ Vượt Qua”. – Ga 19:14

→ ngày 14 Nisan, ngày người Do Thái giết chiên.

⟹ Tóm lại:

 •  ❌ Phúc âm Nhất Lãm: Giêsu chết ngày 15 tháng Nisan (sau khi ăn Vượt Qua).

 •  ❌ Phúc âm Gioan: Giêsu chết ngày 14 tháng Nisan (cùng lúc chiên bị giết).

Khác nhau 1 ngày.

Vì sao có sự khác biệt lớn?

→ Một lần nữa: Gioan sửa lại để làm cho Giêsu = Chiên Lễ Vượt Qua, một biểu tượng thần học rất quan trọng.

Nghĩa là:

 • Gioan không quan tâm đến lịch sử,

 • Gioan viết để tạo ý nghĩa tôn giáo.

🧨 Vì sao điều này phá hủy lập luận “Thiên văn khớp với Kinh Thánh”?

Bởi vì:

 1. Không có Phúc Âm nào đồng ý nhau về giờ chết.

 2. Không có Phúc Âm nào đồng ý nhau về ngày chết.

 3. Nếu ngày & giờ còn không thống nhất,

➜ tuyệt đối không thể dùng Phúc Âm làm mốc để đối chiếu thiên văn.

 4. Chuyện “trời tối” là biểu tượng, không điều kiện vật lý nào cho phép đó là nguyệt thực hay nhật thực.

 5. NASA chỉ xác nhận nguyệt thực vào buổi tối ngày 3/4/33 → không liên quan.

Nên meme “Khoa học xác nhận Kinh Thánh” dưới đây sai từ nền tảng. Sự Thật Thời Cuối.

Chienslambao.blogspot.com






VŨ TRỤ MUÔN LOÀI ĐƯỢC THIÊN CHÚA TẠO DỰNG NÊN CÁCH ĐÂY BAO NHIÊU NĂM?

 Tuy Kinh Thánh không ghi trực tiếp Trái Đất được tạo ra cách đây bao nhiêu năm. Tuy nhiên, nhiều người Kitô giáo theo thuyết sáng tạo Trái ...