Thứ Hai, 27 tháng 6, 2022

HOA TRẮNG THÔI CÀI LÊN ÁO TÍM 2

Lâu lắm không về thăm quê mẹ 
Từ ngày Cô vít dậy quê hương 
Vắc xin chưa phủ nên còn ngại 
Chưa ghé về thăm chốn giáo đường
Nhớ mười năm trước em đi học
Tan trường hai đứa mộng chung đôi
Nhặt cành hoa trắng vương sầu nhớ
Anh ép vào trang nhật ký đời... 
Mười năm ly biệt anh trở lại 
Quạnh quẽ buồn hiu hắt phố phường
Từng hồi chuông đổ mang lời nguyện
Chúa rước hồn em giữa thánh đường
Em theo Cô vít về bên ấy
Vô tình hay chúa gọi em đi? 
Để người ở lại âm thầm nhớ 
Áo tím hồn nhiên tuổi dậy thì 
Hoa trắng thôi cài lên áo tím 
Mà cài lên nắp áo quan tài 
Mang theo em nhé, màu trinh trắng 
Màu của tình yêu tuổi học trò
Xe tang dần khuất xa rồi 
Chuông chiều vang vọng rối bời khăn sô 
Em về nơi chốn hư vô 
Anh cài hoa trắng lên mồ người xưa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TẠI SAO ĐỨC PHẬT KHÔNG CẦN TÍN ĐỒ PHẢI TUYỆT ĐỐI TRUNG THÀNH VỚI MÌNH NHƯ THIÊN CHÚ A?

Vì trung thành là một dạng vi tế của chấp thủ ái luyến. Chấp vào đó bất kể đúng sai, một khi đã trung thành thì sẽ không cần dùng lý trí để ...